Mọi việc đã giải quyết, Nhàn Vân Lão Nhân liền trước tiên rời khỏi phòng. Dự định cũng ra ngoài luôn, xong vì thấy hiếu kỳ nên Cao Cường nán lại thử dò hỏi:
“Trung ca, từ bỏ tất cả, ngươi không thấy tiếc sao?”
Ngồi cạnh giường ân cần chải vuốt cho Tử Lan mái tóc được gọn gàng, Thạch Trung mỉm cười đáp:
“Ta sớm đã nghĩ tới chuyện xin nghỉ việc, ở nhà thuận tiện chăm sóc nàng. Chứ đi làm thì chỉ có thể trông nom nàng qua hệ thống giám sát thôi. Mà giao nàng cho người khác, ta lại càng không yên tâm. Cho nên như hiện tại liền tốt nhất, nhân đây cảm ơn ngươi Tiểu Cường”
Ai gù.. Ai gù.., giọng điệu đúng kiểu “vứt bỏ giang sơn để bên nàng” đây mà..
Cao Cường đi tới, đưa tay vỗ vỗ bả vai Thạch Trung và nói:
“Mọi chuyện sẽ sớm tốt đẹp cả thôi. Ta đi trước”
Dứt lời liền cứ thế quay người chuồn thẳng. Chứ ở lại vừa vô duyên, vừa không khéo sẽ bị nhức đầu.
Thấy sư phụ đang ngồi tại bàn đá cạnh sân, Cao Cường liền vội vàng chạy tới:
“Sư phụ ngài định an bài Trung ca bọn họ thế nào vậy?”
Nhàn Vân Lão Nhân phất tay không quan trọng cười nói:
“Cho theo chân đám Tiểu Lực học tập, rèn luyện. Được tới đâu thì còn tuỳ vào nỗ lực. Còn thân phận thì bỏ ra chút đan dược cho bên Cấm Quân là xong thôi”
Gãi gãi tóc gáy, Cao Cường cười áy náy nói:
“Ta lại kiếm chuyện để sư phụ ngài phải tốn kém”
Ngước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/3244045/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.