Một tuần sau.
“Phốc.. Đương.. Phốc.. Đương..”
Âm thanh xé gió cùng với tiếng búa chuy quải điệu văng vẳng khắp không gian.
Cao Cường toàn thân ướt sũng mồ hôi, đứng đó nện xuống từng búa. Xong từ nhịp thở đều đặn, trông hắn có vẻ không mấy mệt mỏi gì.
Nhất là với ánh mắt sáng quắc, có thể nhìn ra hắn tinh thần đang khá là hưng phấn. Nắm giữ chuy pháp cơ sở mà thôi, làm gì mừng thế?
“Cạch..”
Cánh cửa đá mở ra, nháy mắt Nhàn Vân Lão Nhân xuất hiện ngay gần. Rồi lẳng lặng đứng đó quan sát, thi thoảng khẽ gật đầu mỉm cười.
“Phốc.. Đương..”
Cao Cường mỗi một búa nện xuống đều rất gọn gàng dứt khoắt. Đến hôm nay hắn vận dụng chuy pháp cơ sở này khá là thông thạo rồi.
Khối phàm thiết trải qua nửa ngày miệt mài gõ búa, tinh luyện gần như đạt chuẩn tinh thiết. Với đà này chỉ khoảng 2 tới 3 ngày nữa là sẽ ra được khối tinh thiết đầu tiên. Đợi cho hắn tinh luyện thành thục hơn, liền học tập khắc hoạ linh văn.
Nhàn Vân Lão Nhân vô cùng háo hức tới ngày Cao Cường tự tay luyện chế khối tinh thiết đầu tiên thành pháp khí. Không biết ngày trọng đại đó, đệ tử của lão sẽ luyện cái gì đây? Cầu mong hắn đừng có làm ra thứ đồ quái gở dở hơi gì đó a.
“È hèm..” – Khe khẽ hắng giọng, Nhàn Vân Lão Nhân cười cười nói: “Nghỉ tay tắm rửa rồi còn ăn cơm”
“Rõ rồi sư phụ” – Dõng dạc đáp lại một câu, Cao Cường quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/3244043/chuong-144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.