Thân xác to cao quá thể quá đáng, lại còn cái kiểu hỏi vớ hỏi vẩn, 100% đầu óc chậm tiến. Nghĩ đến đây Cao Cường liền phất phất tay:
“Ngốc tử ngươi liền đứng một bên chơi đi”
Có ai ngờ cái gã cao to lực lưỡng này nghe xong không những chẳng hề tức giận, mà lại còn ngoan ngoãn đứng qua một bên chơi đùa.. thế mới sợ..
Cao Cường ánh mắt đậm nét cổ quái, Diên Lộc thì đưa tay vỗ vỗ trán.
Phải mươi giây sau Hoàng Đại Hùng mới giật mình, trừng mắt đối Cao Cường quát:
“Việc gì ta phải nghe lời ngươi?”
Gã này đầu không chỉ chậm thôi, mà là siêu cấp chậm. Cao Cường mỉm cười hỏi:
“Ngươi ồn ào cái gì? Quên mình là đang ẩn nấp rình bắt thủ phạm sao?”
“Ách” – Hoàng Đại Hùng giật mình, ngoái đầu nhìn về hướng trường mầm non. Xác định không có động tĩnh gì khác lạ, mới vỗ vỗ lồng ngực thở phào.
Lúc này Cao Cường mới đi tới gần hơn, quay sang gật đầu với Diên Lộc và hỏi:
“Nhìn các ngươi thế này thì đoán hẳn là không có phát hiện gì mới?”
Diên Lộc mặt mũi buồn thiu gật đầu, không ngừng thở dài thườn thượt rồi nói:
“Chúng ta vẫn luôn canh chừng ở đây mà không phát hiện một tia dấu vết, không một chút động tĩnh. Thế nhưng cứ cách một tuần là lại thêm một đứa trẻ bị bắt đi. Cấm Quân cử cao thủ tới tra án thì hung thủ ngừng tay, vừa rời đi là y rằng hung thủ lại tiếp tục gây án”
Sư phụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/3244040/chuong-141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.