Suốt bốn tiếng đồng hồ, Cao Cường đánh xuống hơn 300 búa. Trong đó hai tiếng đầu là 200 búa, còn hai tiếng sau thì miễn cưỡng mới được có hơn 100 búa.
Không đến nỗi như trong tiểu thuyết vì gõ búa nhiều mà đầu óc mông lung choáng váng. Nhưng hắn lúc này toàn thân cứ phải gọi là đau nhức, tê buốt mỏi nhừ.
Đặc biệt là những bộ vị như là bắp chân, bả vai, eo lưng..
Còn hai lòng bàn tay thì khỏi cần phải nghĩ, gần như mất cảm giác luôn rồi..
Phê pha bay bổng là vậy, xong sư phụ chưa cho ngừng thì Cao Cường phải ráng mà tiếp tục. Hít sâu một hơi, coi tảng sắt trên đe như quân thù rồi vung tay.
“Đương..” – Va chạm tạo thành tiếng ngân thánh thót vang vọng đến chói tai.
“Cạch..” – Tiếng cửa đá mở ra, cùng với giọng nói Nhàn Vân Lão Nhân truyền tới: “Nghỉ tay được rồi”
Không chút chần chừ, Cao Cường vung tay quẳng búa, cứ thế lăn đùng ra sàn mà nằm thở hổn hển.
Nhàn Vân Lão Nhân thoắt cái xuất hiện chộp lấy cây búa rồi đặt gọn gàng lên bàn đá. Tiếp đó đi tới đem giải trừ trạng thái vận hành của lò lửa cùng với bàn đe.
Chứng kiến sư phụ tỉ mỉ như vậy, Cao Cường xấu hổ nói:
“Sư phụ, lần sau ta sẽ chú ý dọn dẹp trước rồi mới nghỉ ngơi”
Nhàn Vân Lão Nhân lại gần ngồi xổm xuống, cười cười:
“Bừa bãi tuỳ ý thì mới là người trẻ tuổi. Chậm rãi sửa đổi là được”
“Cam đoan sửa đổi ngay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/3244037/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.