Vừa đồng ý nghe tiếp một cái, hoàng kim chiến giáp nam tử mặt liền mừng như kiểu ta đây mua có mỗi 10 vé lôtô nhưng vẫn trúng giải nhì, đã thế mở rương thần bí lại còn ra linh tuyền. Đơn giản là trông phi thường đáng ghét, hết sức gọi đòn tìm đánh.
Cao Cường sâu sắc hối hận, nhưng lời đã nói ra là không thể rút lại. Nam nhân sống là phải chịu trách nhiệm với lời nói và hành động của mình.
Ví dụ đã không biết sống chết cởi bỏ y phục của nữ nhân, thì phải khí phách hiên ngang mà khoác lên người nàng ta một bộ váy cưới chẳng hạn.
Thấy hắn mặt nhăn như con khỉ, hoàng kim chiến giáp nam tử bất mãn cau mày:
“Có nhất thiết phải làm ra vẻ oan uổng như vậy không? Cùng lắm ta không kể nữa là được chứ gì?”
Không một chút nể nang e dè đối phương, Cao Cường tuỳ tiện phất tay qua loa nói:
“Muốn nói muốn kể cái gì thì làm luôn đi. Ta nghiệp lớn trọng đại, không rảnh ngây ngốc ở đây”
“Àiiii gù..” – Hoàng kim chiến giáp nam tử bỗng dưng thở dài, vẻ mặt nghiêm túc nói:
“Cưỡng ép bản thân phải phớt lờ mọi thứ xung quanh chưa hẳn đã tốt. Đành rằng sẽ giúp ngươi tránh rơi vào cảnh lo chuyện bao đồng. Nhưng số mệnh đã an bài thì ngươi trốn kiểu gì?”
“Ta biết vì biến cố thủa nhỏ, ngươi là không nguyện ý tiếp nhận nhiệm vụ của đám Âm Phủ. Chỉ là đã bao giờ ngươi tự hỏi xem bản thân có thực sự chán ghét
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/3244033/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.