Dưới sự dẫn đường từ nhân viên phục vụ nhà hàng, chẳng mấy chốc Cao Cường cùng nhóm Lão Phệ bọn họ đi vào tới phòng đặt riêng.
Rộng rãi, và có ba bộ bàn ghế được bày biện tách biệt.
Cao Cường với Lão Phệ cùng em gái xinh tươi và trung niên nam tử ngồi tại bàn lớn nhất nằm phía trong. Hai bàn nhỏ hơn còn lại ở phía ngoài thì là nhóm hộ vệ chia ra ngồi.
Qua sự sắp đặt bàn ghế chỗ ngồi kiểu này, Cao Cường phần nào hiểu được dụng ý. Đoán không sai là để đám hộ vệ thuận tiện ngăn chặn phần tử có ý đồ xấu xông vào đi.
Tranh thủ món ăn còn chưa đưa tới, Cao Cường đối Lão Phệ hỏi thăm đôi chút:
“Lão Phệ, tên nhóc Tiểu Dương thời gian qua sống ra sao?”
Nhả khói xì gà ra khỏi miệng, Lão Phệ đơn giản trả lời:
“Thì ăn với đi học thôi chứ có gì đâu. Nói chung tiểu tử đó đã hoà nhập vào hoàn cảnh sống mới, không cần lo ngại. Mà thích thì ngày mai ngày kia chúng ta đi thăm một chuyến”
Khẽ lắc đầu, Cao Cường thở dài nói:
“Đi thăm thì không cần. Biết tiểu tử đó sống ổn vậy là được rồi”
Tiểu Dương đã thay đổi số thuê bao khác, và ngay cả gọi một cú điện thoại thông báo cũng chẳng hề có. Tuy chẳng biết lý do tại sao, nhưng đủ để Cao Cường hiểu tiểu tử này muốn cắt đứt liên lạc.
Nói chung buồn là phải có, xong cắt đứt thì cắt đứt đi, chẳng ảnh hưởng gì đến hoà bình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/3244021/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.