Phải công nhận rằng Mê Tâm Phù cái đồ chơi này hiệu quả gây mê sâu vô cùng.
Ăn hai cú bạt tai thiếu chút bay cả hàm răng mà lão Đoàn Văn Đức vẫn cứ ngơ ngơ như cũ.
Đến nỗi một chút phản ứng oán trách về việc vô duyên vô cớ bị quất lên mặt cũng không hề có.
Như vậy cũng tốt, dù sao Cao Cường còn có việc muốn hỏi, lão tỉnh lại rồi thì chỉ tốn thêm phù mà thôi.
Kiên nhẫn đợi cho lão nông dân không chất phác này một lần nữa ngồi ngay ngắn trở lại.
Cao Cường mới lên tiếng tra hỏi tới vấn đề mà hắn quan tâm:
“Điêu dân to gan, nếu không phải ngươi thì ai là kẻ ra tay sát hại Nguyễn Thanh Bình? Biết được những gì mau mau khai báo, kẻo bản quan cho lính đánh chết thứ điêu dân nhà ngươi”
Nghe cách tra hỏi kiểu phong kiến buồn cười vậy thôi, xong tác dụng là không thể đùa được.
Đoàn Văn Đức cái lão già này tức thì vừa dập đầu như bổ củi, vừa gấp gáp trả lời:
“Đại nhân, quả thực không liên quan gì đến ta. Lúc mà Bình đệ gặp chuyện, ở nhà bị cúp điện nên ta phải ra tiệm cà phê để xem ké trận bóng, có rất nhiều người làm chứng cho ta”
Trả lời dư thừa kiểu này đáng lý ra Cao Cường sẽ cho lão một cái bạt tai rồi đó. Có điều không muốn lãng phí thời gian chờ đợi lão ngồi dậy trở lại, thành ra hắn đành phải nín nhịn xuống.
Xem ra chỉ có thể hỏi thẳng, chứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/3243973/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.