Rốt cuộc thì Tiểu Dương cũng lên đường rời khỏi Tân Long thành phố.
Để cho Cao Cường an tâm hơn đó là đi kèm với tên nhóc này còn có thêm Minh di.
Kể ra thì Minh di tới làm giúp việc cho Bình thúc khi ông mới chỉ sở hữu căn biệt thự cỡ nhỏ. Trải qua bao nhiêu sóng gió biến động, tới nay tính ra đã có 20 năm ròng.
Minh di chứng kiến Tiểu Dương sinh ra và lớn lên, là người gần gũi với tiểu tử này còn hơn cả cha mẹ.
Minh di cũng chưa từng kết hôn, với lứa tuổi gần 70 của bà, thân nhân dám chắc cũng chẳng còn ai.
Minh di không thiếu tiền, có điều nếu như Tiểu Dương không chủ động níu giữ lại bên mình. Chỉ sợ Minh di sẽ tìm tới viện dưỡng lão nào đó, sống nốt những năm tháng cuối đời trong cảnh cô độc.
Nhìn chung thì Minh di trên vai không vướng mắc chuyện cá nhân gia đình. Lại thêm bà luôn coi Tiểu Dương như chính con cháu của mình. Cũng không nỡ bỏ mặc tên nhóc này bơ vơ nơi xứ lạ.
Chả thế mà được tiếp tục ở bên chăm lo bữa cơm manh áo cho Tiểu Dương mỗi ngày, trông Minh di rạng rỡ vui vẻ nhiều lắm. Không còn khuôn mặt lúc nào cũng ủ rũ ỉu xìu như mấy ngày gần đây.
Mà kể ra thì như vậy cũng tốt.
Chuyển tới sinh sống ở một nơi xa lạ, hai người đùm bọc quan tâm lẫn nhau sẽ bớt buồn tủi phần nào.
Cao Cường trong lòng không khỏi cảm thấy mừng thay cho hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/3243965/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.