Nhóm này có tất cả mười người mà thôi, trong đó phần lớn là thanh niên đang độ tuổi trai tráng.
Duy nhất có kẻ cầm đầu là một người đã luống tuổi, thân hình hơi thấp nhưng mập mạp, với cái bụng bia căng tròn nhìn thoáng thôi là thấy có tướng làm quan rồi.
Và thực tế cũng đúng là như vậy, bởi vì qua đoạn đối thoại cãi vã, Cao Cường biết được lão mập mạp này chính là trưởng thôn đương nhiệm của Đại Vũ thôn.
Đáng nói hơn lão trưởng thôn này lại cũng chính là kẻ năm xưa bị Bình thúc đánh cho gãy chân.
Không khó để Cao Cường liên tưởng đến một vụ trả thù mang tính chất cá nhân.
Và trả thù với kiểu cách cực kỳ đê hèn.
Trưởng thôn cũng được, mà chủ tịch xã cũng thế. Làm khó dễ ai thì làm, chứ ngăn cản chôn cất Bình thúc thế này thì đúng là chọc điên Cao Cường lên rồi.
Trên tay hắn tức thì xuất hiện một chuôi chuỷ thủ sắc nhọn sáng loáng.
Chỉ là hắn còn chưa kịp làm ra hành động, thì bả vai đã bị chụp giữ ngăn lại, đi kèm với đó còn là giọng nói của Lão Phệ truyền tới tai:
“Tiểu tử ngươi để Phệ ca xử lý vụ này đi”
Cao Cường nghi hoặc ngoái lại nhìn, liền thấy Lão Phệ khẽ hất đầu ra hiệu cho mười người mặc cả cây Veston đen, vẫn luôn lầm lì đứng một chỗ nãy giờ.
Không phải chỉ là gọi theo giả trang hắc bang phái đoàn thôi sao?
Thế nào Lão Phệ lại còn ra hiệu cho mấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/3243960/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.