Không biết có phải do Huyền tỷ gọi điện thông báo hay như nào, Cao Cường hùng hổ chạy về tới cửa hàng, thế nhưng lại chẳng thấy mặt mũi Bình thúc ở đâu hết cả.
Người đàn ông của công việc vậy mà vắng mặt ở cửa hàng?
Ra hẳn quán trà đá cờ tướng mà Bình thúc thi thoảng la cà cũng tìm không thấy.
Nói chung là tránh mặt cái chiêu số này Bình thúc dùng sao mà quá con mẹ nó lộ liễu đi.
Thực ra Cao Cường cũng chỉ muốn càu nhàu vài câu gỡ gạc vốn liếng mà thôi. Chứ hắn thân chỉ là người làm công, làm sao mà dám thái độ lệch sóng với lão bản?
Bình thúc ẩn nấp quá kỹ thế này có hơi dư thừa.
Bình thúc trốn rồi thì cũng thôi đi, chứ Cửu ca dẩm dớ kia thì không thể tha bổng được.
Cao Cường rón rén tiến lại chỗ Cửu ca đang ngồi cười nói tán phét cùng với đám đồng nghiệp. Lặng lẽ vòng ra phía sau lưng gã rồi cứ thế mà luồn tay kẹp cổ của gã.
Còn đang cười nói vui vẻ, cổ bỗng dưng bị kẹp khá là chặt, Cửu ca liền gồng hết sức để dãy ra. Xong với khí lực mấy ngàn cân của Cao Cường thì cố gắng của Cửu ca chỉ uổng phí mà thôi.
Đám đồng nghiệp ngồi xem kịch vui mà trong lòng không ngừng cảm khái. Nhớ ngày nào Cao Cường nhìn trông y chang bộ xương khô, luôn gây cảm giác gió thổi nhẹ cũng bay mất tích.
Mới qua có hơn 1 năm mà thôi, tuy không to lớn lực lưỡng gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/3243941/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.