Thử nghiệm lên cây cối là không có được, nhỡ gây ra cháy lớn để ai nhìn thấy thì phiền chết.
Nhưng không việc gì.
Mấy chục bao cát treo lủng lẳng kia từ lâu đã không còn công dụng gì nữa. Cao Cường có thể thoải mái nhắm vào chúng mà oanh tạc thế nào cũng được.
“Phừng..” – Một lá Hoả Cầu Phù được ném ra.
Đúng như tên gọi, vừa rời khỏi tay của hắn, Hoả Cầu Phù liền hoá thành một hoả cầu đỏ rực, có kích cỡ tương đương với một trái bóng rổ.
“Phanh..” – Hoả cầu đánh lên bao cát, phát ra tiếng nổ khá lớn.
Sau cú va chạm, hàng trăm tỉa lửa như thể pháo hoa bắn văng tung toé, lớp vỏ bọc của bao cát cũng ngay tức thì bốc cháy hừng hực.
Mấy lớp vải chồng lên dày cộp, chỉ trong vài hơi thở đã bị thiêu rụi hoàn toàn, cát rơi thành đống dưới mặt đất không ngừng bốc lên hơi nóng hầm hập.
Đứng ở một bên quan sát nãy giờ Cao Cường đưa tay vê cằm, khẽ lẩm bẩm:
“Chấn động gây ra đúng là hơi yếu, bù lại hoả diễm thiêu đốt khá mạnh, để thử lá nữa xem sao”
Vừa rồi hắn là thử nghiệm bằng lá Hoả Cầu Phù đầu tiên luyện chế thành, chất lượng so ra kém một chút những lá hoạ vẽ tiếp ngay sau đó.
“Phừng..” – Lựa chọn ra lá Hoả Cầu Phù có chất lượng mà bản thân thấy hài lòng nhất, hắn quán thâu chân khí rồi thẳng tay ném về hướng một chiếc bao cát ở ngay gần.
“Phanh..” – Tiếng nổ đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/3243938/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.