Từ ngày bị đâm suýt chết tới giờ Cao Cường liên tục rơi vào cảnh bị người khác dạy đời. Nào là gã quỷ sứ Bạch Lãnh rồi thì bác sĩ Thạch Trung. Sau đó là Lão Phệ, Bình thúc và giang hồ hưu trí Hổ lão.
Mà ngay từ trước đây Cao Cường đã sớm hiểu để có một cuộc sống tốt đẹp, thì chỉ mỗi kiến thức học được trên ghế giảng đường là chưa đủ. Hắn còn phải ra ngoài xông pha trải nghiệm rất nhiều nữa.
Hiện tại cái quan điểm này vẫn y nguyên trong đầu hắn. Chỉ hơi khác biệt một chút đó là thay vì có được tấm bằng đại học cao quý, thì Cao Cường phải ưu tiên nắm giữ được sức mạnh siêu nhiên cái đã.
Có được quyền năng vượt qua khái niệm của thường nhân kia, đồng nghĩa tính mạng được đảm bảo. Cao Cường muốn xông pha va chạm xã hội thế nào thì va. Chứ hiện tại còn quá yếu nhược, có đem một bầu trời tri thức ra cũng chẳng cản nổi 2 nhát dao của đám côn đồ.
Bị dồn ép tới hoàn cảnh chẳng khác nào phải trốn chui trốn nhủi thế này, thành thật mà nói thì Cao Cường cảm thấy uất ức vô cùng. Và để sớm ngày trở lại với cuộc sống tự do bay nhảy như trước đây, hắn lại càng thêm nỗ lực trong việc tập luyện võ kỹ.
Nhất là trong lúc chuẩn bị đột phá quan đầu như tối nay thì Cao Cường lại càng nỗ lực hơn bao giờ hết. Suốt từ 8 giờ tối đến tận 2 giờ đêm, dù cơ thể đã mệt mỏi đến độ gần như không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/3243921/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.