Thạch Trung vớ lấy một chiếc ghế rồi ngồi dựa lưng và vắt chéo chân, đã vậy gã còn không ngừng gõ nhẹ ngón tay lên thành ghế. Dáng vẻ như có điều khó nghĩ này trông giống gã Bạch Lãnh y như đúc.
Cao Cường xin thề rằng chỉ cần phủ lên người gã bác sĩ này một chiếc áo trùm đầu rách rưới bẩn thỉu, rồi để gã và Bạch Lãnh ngồi cùng nhau, dám chắc không thể nào phân biệt được đâu là thật là giả.
Có điều Cao Cường chỉ ví von cho vui vậy thôi, chứ hắn thừa hiểu đây chỉ là sự trùng hợp. Vả lại cái dáng ngồi trang bức kiểu này vốn là bảng hiệu thường thấy ở đám tay nắm quyền cao chức trọng nha.
Khi mà Cao Cường sắp sửa mất đi kiên nhẫn, cũng là lúc Thạch Trung thở dài khẽ nói:
“Tiểu tử ngươi đã bị Y Đại Tân Long buộc thôi học”
“Cái gì?” – Cao Cường giật mình kinh hô, hắn khó có thể tin nổi vào những gì tai mình vừa nghe được. Nằm viện có mấy ngày mà bị đuổi học là sao? Lý do gì? Hàng loạt câu hỏi xẹt qua trong đầu hắn.
Thạch Trung đưa tay vỗ vai an ủi Cao Cường bình tĩnh xuống, kế đó mới chậm rãi nói thêm:
“Ngươi nhập viện đêm hôm trước, sáng hôm sau thông báo buộc thôi học liền được đưa ra. Có thể thấy tiểu tử ngươi đắc tội với kẻ có không nhỏ năng lực”
Cao Cường nghe nói vậy không khỏi lâm vào trầm tư. Hắn mới tới thành phố Tân Long này được hơn ba tháng mà thôi, ngoài đi học với đi làm thêm thì chẳng đi đâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/116841/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.