Trình Xử Mặc chỉ Tân Nguyệt nói:
- Có Tân Nguyệt muội tử ngươi còn lo cái gì? Khuê nữ cứ ở nhà ngươi, trước khi thành thân ta sẽ đón nó về. Lão gia tử ở lại Ích Châu không đi được nữa, trong quân quá nhiều thương bệnh, bệ hạ đồng ý cho họ nghi ngơi ba tháng mới về nhà, ta định đi một chuyến, ngươi có cần chuyển lời gì cho lão gia tử không?
Vân Diệp lắc đầu:
- Không, chuyến này lão gia tử khả năng bị tổn thương thân thể khá nặng, sau khi về nên ở trong tinh xá Ngọc Sơn, mời Tôn tiên sinh điều trị. Bệnh tình Tần bá bá rất tệ, Tôn tiên sinh nói đèn đã cạn dầu, đoán chừng vài ngày nữa là đi xa, ta đã nhờ Lý Thuần Phong tìm mộ huyệt cho Tần bá bá, nhưng bệ hạ mong Tần bá bá tới hoàng lăng, lo uổng công.
- Tần bá bá năm xưa mất máu quá nhiều, vượt qua bao năm như vậy là hiếm rồi, hôm qua ta đi thăm Tần bá bá, thấy lão nhân gia uống rượu ăn thịt, nói dù sao chẳng còn mấy ngày, say chết là tốt nhất. Kỳ thực trong mấy nhà thì Tần bá bá khổ nhất, con cháu chẳng đứa nào ra hồn, tên tiểu tử Tần gia ngươi bồi dưỡng vào trong quân lại chứng nào tật nấy, nghe Lão Bùi nói nếu không nể mặt ngươi thì đã đuổi nó đi rồi, hai lần đánh trống không tới, nó tưởng nó là ai? Bỏ đi, điều tới Tả vũ vệ của ta, dù nó là cục bùn ta cũng nhào thành sắt thép.
Nói tới chuyện Tần gia là Trình Xử Mặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-chuyen/828614/chuong-1365.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.