Cầu Nhiệm Khách sững người, Lão Hồ thì càng nói càng kích động:
- Ngươi còn muốn đem giả trẻ cả nhà bọn ta tới đảo Kim Ngao, lão tử không chơi, làm thế là ném cả nhà vào lò lửa, một khi hạm đội Đại Đường tới truy quét, chúng ta sẽ không ai chạy thoát. Lão tử là hải tặc thật, đời này bị chặt đầu là số mệnh, lão tử chấp nhận, nhưng lão bà hải tử thì phải có tiền đồ.
- Đại Đường trước giờ không có chiêu an, chỉ có phái đại quân tiêu diệt, nữ nhân kia là là hoàng hậu Cao Ly, thủ đoạn cao siêu, Cao Ly tuy cũng là cái thuyền sắp chìm, nhưng so thế nào cũng hơn thứ ngu xuẩn ngươi cả trăm lần, ngươi đi hỏi toàn bộ huynh đệ của ngươi đi, có ai không nghĩ thế không? Nếu ngươi một lòng muốn làm vua hải tặc, bọn huynh đệ chấp nhận số mạng theo ngươi, lão đại như ngươi đúng là hiếm có, dầu sôi lửa bỏng cũng theo, nhưng con mẹ ngươi muốn lập quốc?
- Mười tám lộ phản vương trên đất liền nay đâu rồi? Chẳng phải bị Lý Đường tiêu diệt sao? Đó là kết cục của lập quốc, trước kia huynh đệ trên biển theo Từ Nguyên Lãng tạo phản, trong đó có ba huynh trưởng của lão tử, bọn họ toàn là hảo hán số một, nhưng chẳng ai trở về.
Hồ Đồng Hải nói tới kích động, xé áo, chỉ vết thương khủng bố trên vai:
- Ngươi xem đi, đây là thứ để lại khi ta tác chiến với Huyền giáp quân Đại Đường đó, khi đó ta còn chưa phải là người của Từ Nguyên Lãng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-chuyen/828209/chuong-960.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.