Ăn xong cơm, sau đó cùng Cao Phi đến một quán bar. Kỳ thật bình thường Cao Phi sẽ về nhà bồi em gái, đến quán bar chỉ để thả lỏng một chút, hoặc là một mình một người, hoặc là mang theo Cố Thi hay Lý Hải Đông.
Đằng Niệm phát huy bản lĩnh của thạc sĩ tâm lý học, từng chút từng chút bất tri bất giác đào ra chuyện xưa của Cao Phi. Kỳ thật y cũng không phải người ưa bát quái, bất quá khó có khi nổi lên hưng trí.
Mà Đại Cẩu tiên sinh, chờ đến lúc lấy lại tinh thần mới phát hiện mình đã bị đào hết cả gốc gác lên rồi. Bất giác có chút không vui, nhưng thấy biểu tình tựa tiếu phi tiếu và ánh mắt chân thành của Đằng Niệm, hắn chỉ cảm thấy bất đắc dĩ.
Bartender nhận ra Cao Phi, điều chế cho hắn một ly rượu hay dùng, sau đó hỏi Đằng Niệm. Đằng Niệm cười nói. “Một ly nước táo”.
Bên cạnh có người cười ra tiếng, Đằng Niệm quay đầu, nhận ra là một nam nhân hay đến “Sắc”, là BI, nam nữ đều ăn. Lúc này gã đang dùng ánh mắt mờ ám nhìn y với Cao Phi. “Quả nhiên là cậu, Nick. Vốn dĩ còn chưa dám khẳng định, nhưng nghe thấy cậu gọi nước trái cây….”
Được rồi, hình như khắp thiên hạ này đều thấy y với Đại Cẩu tiên sinh chắc chắn ‘có một chân’….
Biết cái gì là càng bôi càng đen, Đằng Niệm cũng không giải thích, đối người nọ gật đầu, người nọ cũng thức thời, ôm bạn gái mới rời đi.
Đằng Niệm quay đầu lại, tiếp tục cùng Đại Cẩu tiên sinh nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-cau-ai-thuong-mieu/65931/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.