Khi ra khỏi cửa hàng cá nướng, ngoài trời đã có những bông tuyết nhỏ bay bay.
Hồ Mộng say bất tỉnh nhân sự, cuối cùng vẫn do Tóc Trắng cõng ra.
Anh ấy lải nhải suốt dọc đường chê cô ấy nặng, nhưng khi Kỳ Hạ “tốt bụng” đề nghị đổi người cõng thì anh ấy lại vô thức từ chối theo bản năng, lắp bắp rặn ra mấy chữ.
“Thôi, ai bảo ông đây lương thiện chứ?!”
Vứt dứt lời, nhóm ba người xem diễn không hẹn mà cùng lộ ra nụ cười mỉm thần bí mang ý nghĩa sâu xa.
Tóc Trắng xung phong nhận việc đưa Hồ Mộng về nhà, Kỳ Hạ đi cùng anh ấy.
Tiễn ba người xong, Chu Thanh Dao và Trình Tiêu nắm tay nhau đi dạo trong ngõ nhỏ yên tĩnh.
Cô đội mũ len màu vàng nhạt, trên đỉnh có một cục lông siêu to đang lắc lư, đi hai bước là lại lắc lên hạ xuống, vui vẻ như một tinh linh nho nhỏ.
“Tối nay anh có ca diễn.”
Cô cười tủm tỉm giơ tay lên: “Em cũng muốn đi.”
“Lạnh lắm.”
Trình Tiêu nhăn mày: “Ngoan ngoãn đợi ở nhà đi.”
Cô gái nhỏ bực bội hất tay anh ra, bĩu môi bất mãn.
“Anh luôn có một đống lý do để không cho em nghe anh hát, rõ ràng em mới là khán giả thân thiết nhất của anh mà.”
Người đàn ông cười khẽ: “Em muốn nghe, ngày nào anh cũng hát ở nhà, em đừng chê phiền là được.”
“Không phiền chút nào nhé.”
Cô cười tươi như hoa tỏ lòng chung thủy: “Nghe cả đời cũng không chán.”
Công lực dỗ ngon dỗ ngọt người khác của cô gái nhỏ là đỉnh nhất,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoi-mai-hien/368625/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.