Nhan Húc còn chưa kịp có nhiều trải nghiệm về những hành động mập mờ ái muội, thì Tần Thâm đã phải nhập học.
Nhan Húc càng ngày càng có ham muốn nên mấy bữa nay cảm thấy thật khó khăn, những lúc nói chuyện điện thoại với Tần Thâm, giọng điệu rất suy sụp, chỉ thiếu bốn chữ “Em rất nhớ anh” là chưa nói ra thôi.
Hoàn cảnh trong trường của Tần Thâm rất đặc thù, nên thời gian riêng tư và tự do của hắn không nhiều bằng người khác, mà bây giờ Nhan Húc thật sự rất muốn lúc nào cũng dính lấy Tần Thâm.
Vẫn liên lạc qua điện thoại như trước, dù trong tuần gặp mặt được hai lần cũng không khiến cậu thấy thỏa mãn, khi Tần Thâm không thể cùng cậu đón sinh nhật, Nhan Húc không giống như hồi đó nói không sao nữa, cậu cảm thấy rất tiếc nuối và buồn bã, giọng nói khi trò chuyện với Tần Thâm đều thể hiện tất cả.
“Nếu có anh thì tốt biết mấy.”
“Hôm nay rất đông vui nhỉ, anh chắc tới không ít người đâu, sao giọng em buồn thế?”
“Anh khác mà, dù chỉ có mình anh em cũng rất vui rồi.”
Tần Thâm cảm thấy áy náy, nhưng chỉ có thể tiếc nuối mà thôi. hắn ở trong tường cao vây quanh, nửa tiếng nữa là phải tắt đèn, nên hắn không thể tiếp tục nói chuyện điện thoại với Nhan Húc thêm được.
Đây là lần đầu tiên Tần Thâm cảm nhận được thứ cảm xúc đột ngột và vội vàng trong kế hoạch đã được chuẩn bị rạch ròi ở độ tuổi hai mươi của mình.
Đến lúc bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoi-cay-anh-dao/3187691/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.