Tần Thâm ra ngân hàng làm một số việc, sẵn tiện hỏi vài vấn đề với quản lý ở đó.
Hàng tháng ngân hàng sẽ gửi tin nhắn thông báo số dư trong tài khoản cho hắn, nhưng trước giờ không có chú ý đọc kỹ, nên không nắm bắt được thời điểm nào là thích hợp để thực hiện dự định của mình.
Hắn không quá thích cũng không quá muốn cái gì, không thiếu ăn cũng chẳng thiếu mặc, số tiền mà ông bà đưa và để lại cho hắn như một sự đảm bảo an toàn cho tương lai của hắn vậy.
Thế nên hắn hỏi quản lý là mình có thể mua nhà trả góp ở Bắc Kinh được không, người quản lý nhìn Tần Thâm chưa đầy hai mươi tuổi, có chút ngạc nhiên.
Tần Thâm đan mười ngón tay chống lên mũi, mày kiếm hơi chau lại, nhìn hóa đơn trên bàn, “Tôi muốn vay một khoản tiền để mua nhà, có điều tôi còn đang đi học. Anh xem thử, tôi có thể vay được không.”
Đây không phải chuyện nhỏ, nên người quản lý giúp hắn phân tích một chút, cuối cùng anh ta đề nghị hắn nên bàn bạc với người chứng nhận, cũng chính là sư phó của hắn.
Sư phó tiếp điện thoại, rống vào lỗ tai hắn: “Con động đến tiền lấy vợ làm gì? Con tìm được vợ rồi sao, hả?“
Tần Thâm đang ngồi trên xe buýt đi đến sân bay, ngón trỏ vuốt cánh mũi, nói: “Con chỉ hỏi chút thôi mà.”
Sư phó đối với cái tên khiến người ta phát bực này tức giận vô cùng: “Ăn no rửng mở đi mua nhà ở đấy làm gì, có tiền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoi-cay-anh-dao/3187681/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.