*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tần Thâm chiếm tiện nghi người ta xong, rồi yên lặng ôm Nhan Húc khoảng nửa phút, khi cởi quần áo không hiểu sao yết hầu hắn hơi căng, đối diện với ánh mắt sáng lấp lánh sau khi khóc của Nhan Húc, vội vàng che dấu ho một tiếng.
Nụ cười ướt nước trên khuôn mặt trắng nuột của Nhan Húc, mang theo dáng vẻ e thẹn rụt rè.
Tần Thâm nắm lấy cằm của cậu, ngón cái cọ sát lên mặt cậu, nắn bop khuôn mặt rạng rỡ của cậu, hỏi: “Vui rồi sao?”
Nước mắt của Nhan Húc đã ngừng chảy, lông mi ẩm ướt uốn cong, “Vâng ạ.” gật đầu.
Tần Thâm không khỏi muốn dùng sức một chút, ấn đầu ngón tay nặn thật mạnh trên khuôn mặt đang tươi cười của cậu, thử xem có thể để lại dấu hay không.
Tần Thâm thả tay xuống, nhéo cánh tay của Nhan Húc kêu cậu đứng dậy, “Để anh đi vắt khăn.”
Nhan Húc không tiếp tục dựa vào Tần Thâm nữa, đi về phía nhà tắm nói nhỏ: “Em sẽ tự làm.”
Trong lúc Nhan Húc rửa mặt, thì Tần Thâm đứng ở ngoài cửa chờ cậu, chân dài vai rộng, sống lưng thẳng tắp như cây tùng, có lẽ do cường độ huấn luyện quá lớn mà người có chút gầy đi, khuôn mặt góc cạnh càng thêm sâu sắc.
Nhan Húc liếc trộm vài lần, đột nhiên đứng thẳng, sốt ruột nói: “Ôi, em không mang gì đến cho anh cả.”
Tần Thâm cầm khăn lông trắng, bọc lấy cái tay đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoi-cay-anh-dao/3187677/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.