Có thể là do ăn thịt dê với uống rượu, nên cả đêm Tần Thâm không ngủ được.
Sau nụ hôn chuồn chuồn lướt đó, hắn đã nói lời xin lỗi với Nhan Húc.
Nhưng không có tác dụng gì.
Ngay cả khi Tần Thần muốn tìm một người có vẻ ngoài đẹp nhất để đối phó, cũng phải hỏi ý Nhan Húc một tiếng, dù Lưu Hâm có dâng hiến nụ hôn thì chuyện này cũng không liên quan tới Nhan Húc.
Hắn chiếm tiện nghi của người ta, rồi chỉ nói một câu thật nhẹ nhàng: “Anh xin lỗi.”
Suy cho cùng cũng đâu phải một món đồ chơi.
Đợi đến khi Tần Thâm ý thức được mình đã làm cho mọi chuyện rối tung lên, là lúc hắn tỉnh rượu vào nửa đêm.
Hắn nhảy khỏi giường, vọt vào phòng vệ sinh tắm nước lạnh, vừa xoa đầu vừa suy nghĩ, không khỏi nghĩ thầm: Có gì vui chứ?
Sáu giờ sáng, trong lòng Dương Mục Tâm thầm mắng cái tên học đệ kia một ngàn lần.
Y là một tên lười biếng, y hoàn toàn không còn luyện thể dục buổi sáng sau khi y không đi đánh chuyên nghiệp như trong kế hoạch nữa, nhưng tiểu đồ đệ này là tiếp nhận từ lão đại.
Lúc đầu y chỉ muốn chơi đùa cho vui, mới cung cấp “Tri kỷ” nhiệm vụ đi đánh thức vào buổi sáng, chứ không hề có ý định mỗi ngày đều theo hắn chạy bộ.
Buổi sáng nếu mà y không đến, Trình Phi Phàm sẽ gọi điện cho y, như giải quyết việc chung nhắc nhở y: “Anh tới trễ.”
“Cút đi.”
Tính logic của học bá rất ghê gớm, sau khi bị cúp điện thoại, thì cầm hợp đồng dứt khoát đi gặp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoi-cay-anh-dao/148266/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.