Lão tam cùng lão tứ đứng ngay ban công lén hút thuốc trước khi tiết học bắt đầu vào lúc hai giờ rưỡi chiều.
Lão tam còn phải đi thi đấu, sợ hút thuốc sẽ ảnh hưởng đến cơ bắp, nên chỉ đốt thuốc ngửi mùi, nhưng ngại không đủ đô, hắn đốt tận ba điếu, kính trời kính địa, tàn thuốc rơi xuống cây phát tài bên cạnh.
Hắn hỏi: “Chuyện này phải làm sao đây?”
Lão tứ không quan tâm đến mấy ánh mắt đang cầu cứu dán bên ngoài cửa sổ: “Một đám ngu xuẩn.”
“Tối hôm qua thật không nên nói mò. Anh Thâm mà hỏi tới thì sẽ tính sổ lên người chúng ta luôn đấy.”
“Nói cũng nói rồi, ăn bánh bích quy của người khác trong ba năm, phải giúp thôi.” Miệng tiện thì coi như xong.
“Mấy cái bánh đó đều cho anh Thâm, chúng ta chỉ ăn vỏ.”
“Cho nên mới nói anh không có được bạn gái đấy, người ta mà ở đây nhất định sẽ cào nát mặt anh.”
Lão tam trầm mặc một chút, quay lại chủ đề ban đầu, “Thập hai không sao chứ?”
“Không biết, gọi điện thoại không ai nhận, chắc ngủ rồi.”
“Xử lý sao đây?”
Trước khi Tần Thâm trở về, họ dựa theo nguyên tắc ai dắt trẻ ra ngoài thì người đó chịu trách nhiệm, trước hết để cho mấy sư đệ chưa lên lớp vào phòng huấn luyện dựng ngược đã.
Lúc Tần Thâm về thì không thấy bé linh vật của mình, hỏi một chút, sau đó mỗi người nhận một cước vào mông, thời điểm đi học trên mặt vừa đen vừa thối.
Trình Phi Phàm đứng ngay cửa văn phòng, ánh mắt nhìn bóng lưng Tần Thâm ý vị thâm trường,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoi-cay-anh-dao/148264/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.