Võ quán có huấn luyện đặc biệt về thị lực, yêu cầu ánh mắt phải chuyên chú, thông suốt mà sáng, tốt nhất là ánh mắt như gặp đối thủ tranh tài ở hội trường “Ánh mắt bén nhọn” với vẻ quyết tâm.
Nhan Húc cũng luyện qua, trợn mắt nhìn quả bóng bàn hai phút liền nước mắt đầm đìa, cuối cùng Tần Thâm đành dùng khăn mặt lạnh mát xa mắt cho cậu rồi kết thúc.
Sư huynh của Nhan Húc mỗi ngày một nhóm vung quyền ba trăm lần với quả cầu nhỏ đường kính bốn mươi li, nhiệm vụ là mười nhóm, con ngươi tập trung thành điểm như đánh đấu sĩ.
Tần Thâm hỏi xong, đám người lâm vào an tĩnh, sau đó như con chim cút ngây người với tám cặp mắt “Chết chóc” kia.
Trình Phi Phàm nhìn thoáng qua Nhan Húc, mở miệng: “Tổng vệ sinh.”
Nhan Húc: “Sư huynh, các anh sao lại tới đây?”
Ngũ sư huynh thận trọng nói: “Ở ngay Thiên Tân thi đấu xong thì đến thăm em. Đợi lát nữa cho em xem huy chương. Cộng lại nặng ba cân đấy.”
Tam sư huynh cường tráng hào khí nói tiếp: “Xem huy chương có ý nghĩa gì, để anh cho em xem video thi đấu, hay lắm!”
Bát sư huynh tùy tùng phụ họa: “Đúng đúng, em không biết chứ tam ca trực tiếp đá chân làm răng đối thủ văng ra xa, ôi chao, một búm máu luôn đó.”
Tam sư huynh khoát tay: “Cũng thường thôi, tiểu tứ mới là lợi hại, vua quyền anh nhỏ tuổi ở phía bắc Trung Quốc trực tiếp bị KO, lúc chúng ta tới, hắn còn ở bệnh viện choáng váng không phải sao?”
Tứ sư huynh ở trong đám bọn họ là người duy nhất dễ nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoi-cay-anh-dao/148255/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.