Max đứng thẳng người, chỉnh lại tư thế. Như lời của công chúa, sức khoẻ nàng đã hoàn toàn bình phục và hoàn toàn hoàn hảo. Nước da nàng đẹp đẽ, gò má ửng hồng, khuôn mặt ngày càng bầu bĩnh. Tuy nhiên, sự lo lắng vẫn hiện rõ trong mắt Riftan khi chàng nhìn nàng.
“Xin thứ lỗi nhưng nàng ấy vẫn cần nghỉ ngơi. Hơn nữa, hiện tại Anatol có rất nhiều du khách nên an ninh không ổn định. Vì vậy đưa vợ ta – một người chưa hồi phục sức khoẻ hoàn toàn – đến một nơi nguy hiểm…”
“Thưa ngài Calypse. Ta không kêu cả hai ra chiến trường. Những gì ta đang nói là bọn ta chỉ tham dự một lễ hội mùa xuân vui vẻ cùng những dân nữ ngây thơ. Anh có biết là lo quá sẽ phát ốm không?”
Công chúa ngắt lời chàng, cay cú trả đũa, trừng đôi mắt xanh một cách dữ dội nhìn chàng. Riftan cũng trừng mắt nhìn lại cô ấy, không một chút bối rối. Ngay cả các hiệp sĩ cũng toát mồ hôi lạnh khi chứng kiến ánh mắt độc đoán như vậy, nhưng công chúa không hề chớp mắt, thậm chí còn khịt mũi trước lời nói của chàng.
“Anh không doạ được ta đâu. Nếu anh thực sự lo lắng thì dự lễ hội cùng bọn ta đi.”
“Tốn nhiều thời gian cho mấy sự kiện vô bổ như vậy…!” Riftan bắt đầu quát lớn, liền im bặt khi thấy gương mặt ủ rũ của Max. Nàng nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm của mình.
“E-em không định l-làm phiền chàng, Riftan… E-em không s…”
Nàng định nói mình ổn theo thói quen, nhưng chợt nhớ ra chàng ghét điều đó, nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoi-bong-cay-soi/546653/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.