Mất một lúc, cô mới có thể đứng trên đôi chân run rẩy của mình và mặc chiếc váy lót do người hầu chuẩn bị. Tuy nhiên, lại bị thiếu mất chiếc váy để mặc ngoài. cô liền rung chiếc chuông đặt đầu giường. Một lát sau, Rudis bước vào, giúp cô mặc váy. “Phu nhân có muốn em vấn tóc người như hôm qua không ạ?” Rudis hỏi lại. “Ch-chỉ cần thắt bím thôi.” Rudis nhanh chóng tết tóc cô lại, buộc thêm một dải ruy băng ở đuôi tóc. Khoác lên mình một chiếc váy đơn giản và thoải mái, Max ngồi bên lò sưởi, ăn một bát súp gà ấm nóng cùng một miếng bánh ngô. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm những giọt mưa đang hắt lên cửa sổ, trong khi đặt tay lên cái bụng no đầy, dễ chịu của mình. Max cố không thiếp đi trước những nhịp điệu êm ả từ thiên nhiên và cô gọi ông Rodrigo đến tiếp tục tham quan. Dù mỗi bước đi khiến đôi chân cô nhức mỏi, còn núm vú thì vẫn cứ đau vì những cái vuốt ve thô bạo của đêm qua, nhưng Max cũng không muốn nằm lì trên giường cả ngày. Mình chỉ vừa mới đến dinh thự thôi đấy… Max không muốn để lại ấn tượng trong những người hầu rằng chủ nhân mới của họ là một phu nhân lười biếng. Cô đến cả phòng khách trong tòa nhà phụ, rồi lại trở về phòng cùng một cuốn sổ lớn có ghi danh sách những mặt hàng đã được mua trước đó Tuy nhiên, vẫn rất khó để biết được cái nào trong đống hàng hóa ấy cần thiết. Thực tình, Maximilian đã bao giờ mua món hàng nào trước đây đâu. Tất cả những gì cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoi-bong-cay-soi/546553/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.