Nhưng ngay khi nàng định nói điều đó, Riftan quay lại như thể muốn cắt ngang cuộc tranh luận.
“Và nếu ta không nhổ hết răng của ông ta, ông ta cũng sẽ làm điều tương tự với ta. Ta sẽ không bao giờ bất lực như vậy nữa.”
Max im lặng khi nhận ra rằng chàng đang đề cập đến cuộc họp được tổ chức tại nhà Bá tước Robern. Cho dù Riftan ngừng việc trả thù, như chàng đã nói, cha nàng vẫn không để yên. Và có lẽ ông ta đã có vô số âm mưu để hành hạ chàng.
Max cắn môi trong tội lỗi. Nghĩ đến những khó khăn, vất vả mà chàng đã trải qua vì vướng phải nàng, nàng thật không dám ngẩng đầu lên. Bây giờ nàng chẳng quan tâm việc cha nàng đã đảo lộn gần như cả cuộc đời của nàng.
Tuy nhiên, có vẻ như nàng sẽ không thể tha thứ cho cha và chính bản thân nàng, nếu ông ta khiến cuộc sống của Riftan trở nên vấy bẩn bởi những phiền muộn và sự tức giận. Max, người đang nhìn vào tấm lưng rộng lớn của chàng, khàn giọng hỏi.
“Chàng có bao giờ nghĩ, nếu chàng không kết hôn với em… thì, thì chàng sẽ không bao giờ rơi vào tình cảnh khổ sở như vậy không?”
Riftan, người đã cởi áo khoác da và đặt nó lên ghế, dừng cử động và từ từ quay lại nhìn nàng. Max không thể nhìn thẳng vào mắt chàng và hạ ánh nhìn xuống. (ổng kiểu, con mắm này nó kiếm chiện dí tui nè chời =]]]]]]])
Nàng thậm chí không biết tại sao nàng lại hỏi như vậy. Nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoi-bong-cay-soi/1905177/chuong-387.html