Chương trước
Chương sau
- Hảo!

Đúng lúc này, những người xung quanh đột nhiên trầm trồ khen hay. Nguyên nhân bởi vì hai người đang đấu trên lôi đài đã phân thắng bại, người chiến thắng là một thiếu niên mặt một bộ quần áo ngắn tay màu đen làm nổi lên một thân cơ bắp cuồn cuộn, trên trán có buộc một sợi dây màu đỏ, lúc này đang đứng trên lôi đài thở phì phò, thần sắc lạnh lùng nhìn đối thủ trước mặt. Trên người hắn ngoại trừ y phục do chiến đấu bị rách một chút thì không hề có vết thương nào.

Đứng đối diện với hắn là một thiếu niên hơi gầy mặc bạch y, tóc dài tán loạn, hiện tại bộ dáng có chút chật vật nửa ngồi nửa quỳ trên lôi đài. Nửa bên mặt hơi sưng lên, vẻ mặt đầy vẻ không cam lòng nhìn thiếu niên áo đen trước mặt, khoé miệng còn rỉ ra một chút máu tươi.

- Hừ, Già La, ta còn tưởng rằng hai ngày nay ngươi có tiến bộ nhiều, không ngờ cũng chỉ có vậy!

Nhìn thiếu niên tóc dài trước mặt, thiếu niên thắng trận hừ lạnh một tiếng trào phúng một câu rồi quay người đi xuống. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: truyentop.net

Thiếu niên gọi là Già La kia chỉ có thể cắn răng, siết chặt nắm đấm, hai mắt âm lãnh nhìn theo.

- Ha ha, Tá Phụ, ngươi lại thắng rồi, nhưng lần này thời gian không nhanh như lần trước a!

Thấy Tá Phụ chiến thắng đi xuống, đám người dưới đài liền nhao nhao cười nói.

- Thôi đi, lúc trước cũng là ta mềm lòng, không muốn nặng tay mà thôi!

Tá Phụ khẽ bĩu môi:

- Tiểu tử Già La kia vừa mới đột phá lên Cấp chín chưa được ba tháng, hiện tại chỉ mới bài danh thứ 30 trong nội đường mà cũng muốn tới khiêu chiến ta, đúng là không biết tự lượng sức!

- Ha ha, ngươi đừng nói vậy, tiểu tử Già La kia thiên phú cũng không tồi, đáng tiếc là gặp phải ngươi thôi. Ta thấy, dùng thực lực của Già La, muốn khiêu chiến nội đường bài danh trên hai mươi, kết quả chưa biết chừng đó.

- Hừ, lão Mạc, lời này của ngươi ta không thích nghe, vậy để cho hắn đến thử xem, Tạp Phu ta sẵn sàng!

Một thiếu niên mặc áo xanh ngồi bên cạnh có chút không phục.

...

- Mặc áo đen ngắn tay kia là Tá Phụ, hắn tiến vào Cấp chín đã hơn một năm, trong nội đường cũng được coi là đệ tử thế hệ trước, hiện tại đang bài danh thứ 9. Tên mặc áo trắng kia tên là Già La, tiến vào Cấp chín khoảng ba tháng, hiện đang bài danh thứ 30. Trong nội đường mọi người có thể khiêu chiến một người bài danh cao hơn mình, hai người bọn họ có chút mâu thuẫn nên Già La mỗi lần đều khiêu chiến Tá Phụ, kết quả là lần nào cũng thua.

- Tên tóc ngắn như húi cua kia gọi là lão Mạc, bài danh thứ 16, tên mặc áo xanh gọi là Tạp Phu bài danh thứ 23, còn bạn cùng phòng với ngươi - Tạp La Đặc hiện tại đang bài danh thứ 6 ...

Tiếu Ba ngồi bên cạnh Kiệt Sâm đem tình huống của mỗi người trong phòng giới thiệu một lượt.

Nhìn Già La một mực im lặng đi xuống đài, Kiệt Sâm khẽ cười cười, xem ra đám tinh anh trong nội đường này cũng không mấy thoải mái, nhưng như vậy mới tốt, phải có cạnh tranh mới có tiến bộ. Loại tình huống này thì các vị lão sư trong học viện rất cam tâm tình nguyện chứng kiến, nếu không thì bọn họ cũng sẽ không đưa ra cái gì là bài danh xếp hạng làm gì!

- Tiếu ca, ngươi cũng tới rồi à!

Lúc này cũng có không ít người chú ý thấy Tiếu Ba đã tới nên lên tiếng hỏi thăm.

- Tiếu ca, bên cạnh ngươi là ai vậy? Sao không giới thiệu với chúng ta?

Một thiếu niên có chút nghi hoặc nói với Tiếu Ba, tên hắn gọi đầy đủ là Tây Lý, lúc trước Tiếu Ba cũng đã giới thiệu qua với Kiệt Sâm tên này hiện tại đang bài danh thứ 15.

- Ngay cả Kiệt Sâm mà ngươi cũng không biết, hắn ở trong học viện cũng rất nổi danh a!

Khi nghe Tây Lý hỏi, một thiếu niên nhận biết Kiệt Sâm lập tức lên tiếng, sau đó còn đem sự tích truyền kỳ của Kiệt Sâm nói lại một lần. Dù sao thông tin về một học viên suýt chút nữa trở thành người đầu tiên bị đuổi học cũng không phải bí mật gì. Kỳ thật bọn hắn lúc nãy cũng có thấy Kiệt Sâm nhưng Tiếu Ba mang Kiệt Sâm tới đây chắc chắn là có ý gì đó nên cũng không hỏi nhiều.

Trên thực tế, Kiệt Sâm cho dù có thập phần nổi danh thì cũng chỉ là nổi danh ở trong đám học viên bình thường thôi. Còn đối với đám học viên tinh anh này thì tâm tư của họ đều dồn cho việc tu luyện, bọn họ hiểu rất rõ danh khí chỉ là tạm thời, chỉ có nhanh chóng đạt tới Linh Đồ Nhất giai để trở thành một Linh Sư chính thức mới là việc bọn họ quan tâm nhất.

Hơn nữa, đám học viên tinh anh này nhiều lúc cũng hay ra ngoài làm nhiệm vụ, hay tham gia vào những tiểu đội mạo hiểm, tựa như Tạp La Đặc trong mấy ngày nay không thấy bóng dáng chính là lý do này. Bởi vậy, mặc dù có không ít người có nghe nói qua về Kiệt Sâm nhưng chưa từng gặp qua nên cũng không nhận ra.

- Ha ha, Kiệt Sâm là bằng hữu của ta nên ta dẫn hắn đến đây xem, cùng với các ngươi trao đổi một chút, bất quá ta cũng tin tưởng với thực lực của Kiệt Sâm thì rất nhanh sẽ có thể gia nhập vào Tinh Anh Đường chúng ta thôi.

Tiếu Ba cười nói.

- Tiếu Ba, ngươi đây là có ý gì? Ta nghe nói Kiệt Sâm chỉ mới đạt tới Cấp sáu, hừ, loại thực lực này mà lại dám mang tới đây, tựa hồ không hợp quy củ a!

Sau khi nghe danh tự Kiệt Sâm, trong ánh mắt Tá Phụ hiện lên một đạo tinh mang, bước tới một bước, khinh khỉnh nói.

Tiếu Ba khẽ cười:

- Tá Phụ, vậy là ngươi không biết rồi, Kiệt Sâm đã đạt tới linh lực Cấp bẩy, hơn nữa thực lực của hắn chân chính không chỉ có như vậy!

- Hừ, linh lực Cấp bẩy? Như vậy vẫn không phù hợp quy củ, linh lực Cấp bẩy tính là cái thứ gì? Ngươi cho rằng Tinh Anh Đường chúng ta là bãi rác sao?

Tá Phụ nhìn Kiệt Sâm cười lạnh, nói.

Kiệt Sâm không khỏi ngạc nhiên, sững sờ, chính mình tựa hồ không có thù hằn gì với tên gia hoả tên Tá Phụ này a, làm sao mà khi thấy mình hắn lại như dẫm phải phân chó thế?

Dù tính tình của Tiếu Ba rất tốt nhưng khi nghe Tá Phụ rõ ràng bới móc như vậy thì cũng không khỏi phẫn nộ, trong lòng cũng hiểu tại sao Tá Phụ lại nhằm vào Kiệt Sâm như vậy nên hắn cười lạnh, nói:

- Tá Phụ, ta mặc kệ ngươi cùng với tên phế vật Khải Đặc kia có quan hệ gì, ân oán cá nhân của của ngươi đừng mang vào Tinh Anh Đường. Kiệt Sâm là do ta mang đến, hơn nữa hắn cũng tuyệt đối có thực lực để đến đây. Lúc trước tên Khải Đặc kia không phải cũng đã từng đến Tinh Anh Đường với tư cách là đệ tử ngoại đường trao đổi sao, mà hắn không phải cũng thảm bại dưới tay Kiệt Sâm sao?

Tiếu Ba thân là một trong ba học viên đạt tới Linh dược Cấp chín của học viện Tây Tư, bên thân thực lực cũng đã đạt tới Linh Đồ Nhất giai, ở trong 36 học viên Tinh Anh Đường này hắn bài danh thứ 2, địa vị xa xa cao hơn Tá Phụ nhiều. Thấy mình lên tiếng khuyên can mãi mà không được, tên Tá Phụ này đúng là không biết thức thời khiến Tiếu Ba vô cùng phẫn nộ.

- Khải Đặc lúc đó cũng chỉ là nhất thời chủ quan mà thôi, một tên phế vật mới trước đó vài ngày vừa đột phá lên Cấp sáu lại có thể đánh bại Khải Đặc đã tiến vào Cấp tám hơn một năm, quả thực là buồn cười, ai biết hắn dùng thủ đoạn gì chứ?

Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.