Ôn Chước Ngôn cũng không nhớ lần cuối mình khóc là khi nào, có lẽ là đã rất lâu rồi cậu không khóc, vậy nên lần này khóc rồi mới không ngừng lại được.
Mới đầu Nhiếp Hàn Sơn đại khái cũng bị dọa sợ, hoảng hốt mất một lúc lâu rồi mới vươn tay ôm cậu vào lòng. Ôn Chước Ngôn tránh không đâm vào xương sườn của đối phương. Cậu có thể cảm nhận từng nụ hôn trên đỉnh đầu mình. Nhiếp Hàn Sơn lại vươn tay nắm lấy vai cậu, eo cậu, thanh âm nặng nề theo lồng ngực vang ra: "Làm bảo bối của anh mệt như vậy."
Ngực Ôn Chước Ngôn cứng lại, muốn nói gì đó lại bỗng dưng ho khụ khụ. Nhiếp Hàn Sơn vội vỗ lưng cho cậu, "Trong tủ có cốc giấy đấy, em uống chút nước đi đã."
Ôn Chước Ngôn vẫn bất động, ho một hồi lại ngừng.
Sau đó cậu rời khỏi Nhiếp Hàn Sơn, thấy quần áo vừa ướt sũng lại vừa nhăn nhúm đang dính lấy làn da của hắn, khiến cơ bắp đã mỏng đi nhiều đều lộ ra. Lúc đến đây, cậu đã hỏi qua bác sĩ, biết hiện tại hắn đã có thể xoay người. Vậy nên cậu đến ngăn tủ, tìm một bộ quần áo sạch sẽ thay cho Nhiếp Hàn Sơn. Nếu đã thay thì cũng nên vào nhà vệ sinh tìm khăn mặt, mang theo một chậu nước ấm đến lau người cho hắn.
Cậu lật người hắn lại, đầu tiên là lau cánh tay, sau đó phát hiện lưng và vai hắn đã gầy lại càng gầy hơn. Ôn Chước Ngôn nhấc khăn mặt lên, dùng ngón tay ấn vào cơ bắp giữa xương bả vai của hắn, "Ống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-nhap-cao-hoang/469729/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.