Ôn Chước Ngôn đi theo ra cầm cho hắn thêm một cái áo khoác, nói buổi chiều thời tiết sẽ thay đổi.
Cơm cũng đã đặt, lại hứa hẹn trước với bà cụ, tất nhiên là cần phải đi. Hắn có việc, cũng chỉ có một mình Ôn Chước Ngôn đến. Cũng may người đến là Ôn Chước Ngôn, chứ đổi lại là Sư Lâm của trước kia, tránh không khỏi lại vì thế mà náo loạn một hồi. Chuyện thị phi của anh họ Nhiếp Hàn Sơn không muốn cùng cậu nhiều lời, Ôn Chước Ngôn chỉ biết là họ hàng của hắn tìm đến cửa nhờ giúp đỡ, cũng phát hiện hắn cố ý nói ngắn gọn nên không hỏi nhiều.
"Nếu trời mưa thì cứ chờ một chút, đại khái anh ăn xong bữa cơm là có thể tới đây."
"Không phải anh và người ta có chuyện cần bàn sao? Chắc lúc em cơm nước xong cũng còn sớm, gọi xe rất tiện." Ôn Chước Ngôn nói, "Nếu mưa lớn quá em sẽ ngủ lại đây, anh đừng đi đường một cách vội vàng làm gì."
Trước kia cũng nói cơm nước xong trở về, chẳng qua đã rất nhiều lần về đến nhà Ôn Chước Ngôn đều đã ngủ thiếp đi.
Bị vạch trần, sắc mặt Nhiếp Hàn Sơn cũng không thấy biến hóa gì, chỉ là nhếch miệng cười. Ôn Chước Ngôn dán người tới hôn hắn, Nhiếp Hàn Sơn há miệng nghênh đón đầu lưỡi cậu, nếm được mùi trà hoa quả cậu vừa uống.
Tiếng chuông điện thoại lại vang lên, đại khái là Nhiếp Vĩnh bắt đầu gọi điện thúc giục, Nhiếp Hàn Sơn lại không để ý tới.
Hai người cứ quấn quýt như vậy một lúc mới tách ra,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-nhap-cao-hoang/469713/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.