Mưa liên miên mấy ngày, nhiệt độ không khí tạm thời giảm xuống còn 20 độ.
Tiếng điện thoại di động vang lên, Nhiếp Hàn Sơn nhìn thấy tên người gọi liền biết không tránh khỏi việc đánh Thái Cực kéo dài thời gian. Hắn ra hiệu cho đại diện bộ phận tiếp tục trao đổi kinh nghiệm, còn bản thân thì đứng dậy khỏi ghế, ra ngoài phòng họp.
Quả nhiên đầu dây bên kia quanh co lòng vòng, sâu sắc xin lỗi, thao thao bất tuyệt đơn giản cũng chỉ xoay quanh một vấn đề – không có cửa đâu. Hắn lại gọi điện cho hai vị quản sự khác, bọn họ vẫn như trước cùng hắn quay vần, bức bách liền nói thẳng: "Lão Nhiếp à, phàm là chú trọng chứng cứ, cậu cũng không phải không rõ, hơn nữa tác phẩm còn chưa công bố lại càng khó làm..."
Đầu kia lại nói: "Kết quả đều đã công bố giấy trắng mực đen, nếu mà nhắc đến sớm vài ngày thì lại là chuyện khác..."
Xét cho cùng, không phải là không có khả năng phá vỡ chuẩn mực, chỉ là thời gian có phù hợp hay không thôi. Trước đó một người trong cuộc cũng đã nói rõ với hắn, loại tình huống này khó lòng đề phòng, đừng nói tìm không ra chứng cứ, dù cho có chứng cứ nhưng mà kết quả đã công bố rồi thì mọi bên cũng sẽ chỉ lấp liếm cho qua mà thôi.
Tối hôm đó, sau khi nghe Thịnh Mẫn Hoa phát tiết xong, hắn lấy số điện thoại của Hứa Bác, sáng sớm hôm sau liền gọi tới. Đối phương đại khái vừa mới tỉnh rượu, đầu óc vẫn còn mơ hồ mông lung, hắn phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-nhap-cao-hoang/469704/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.