Phòng bao nhỏ vẫn âm u như trước, ánh sáng từ màn hình chuyển đổi theo hình ảnh thay đổi lúc sáng lúc tối, bên cạnh bàn đã có năm sáu vỏ chai bia rỗng màu xanh lá cây trong suốt, mùi khói thuốc tràn ngập trong không khí. Hai chiếc microphone lẳng lặng nằm bên cạnh mấy chai bia chưa mở, không có ai hát, tiếng nhạc trong phòng đang là bài "Mặt trời đỏ" của Lý Khắc Cần, âm lượng rất lớn, cả căn phòng dường như đều chấn động.
Hình Doãn và Quan Hạc mỗi người ngồi một đầu sô pha, Hình Doãn cúi đầu uống rượu, Quan Hạc thì gác chân chơi điện thoại, còn thường xuyên nhếch miệng bật cười.
Nhiếp Hàn Sơn ngồi xuống, Hình Doãn liền tạm dừng bài hát lại, căn phòng đột nhiên không còn một tiếng động.
Sau đó phát ra âm báo wechat của Quan Hạc, Nhiếp Hàn Sơn liếc qua một cái, anh ta cúi đầu vuốt mũi, buông điện thoại xuống.
Hình Doãn hắng giọng, kêu một tiếng "Ông chủ Nhiếp".
Đi vệ sinh xong thì xưng hô cũng thay đổi. Trong lòng Nhiếp Hàn Sơn lóe qua một tia khác thường, chung quy vẫn không sửa lại cho đúng, ngược lại vẻ mặt ôn hòa nhìn cậu ta, "Tính thế nào?"
"Công ty..." Thanh âm dừng lại, "Em không trở lại đâu."
Ánh sáng trong phòng lờ mờ, Nhiếp Hàn Sơn không thể thấy rõ mặt cậu ta.
"Hôm nay em gặp các anh, đích thật là muốn cầu xin các anh cân nhắc đến việc thuê em, nếu thật sự không được, chỉ xin các anh có thể cho em mượn một số tiền..." Cổ họng cậu ta nghẹn ngào, lau mặt một cái, "Mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-nhap-cao-hoang/469692/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.