Lần đầu tiên Ôn Chước Ngôn nhìn thấy Nhiếp Hàn Sơn, hắn đang đứng trước cửa tòa nhà mà hô hào.
Nói đúng hơn thì là hắn đang đi theo người ta hô hào.
Các khoa ngành, ngoại trừ khoa thể thao và âm nhạc, đều nằm trong cơ sở mới. Mà cơ sở mới thì kiểu gì cũng có chỗ thiếu sót, ví dụ như cơ sở vật chất chưa hoàn thiện chẳng hạn. Ngoại trừ lối vào chính và khu vực giảng dạy, khắp nơi trong khuôn viên trường đều có đất hoang. Trời tối chút, nữ sinh cũng không dám một mình rời xa ký túc xá. Trời đông khắc nghiệt, trước sáu giờ là phần lớn khu vực này đã tối sầm lại, chỉ có tòa nhà ký túc xá là sáng đèn — tầng một của tòa nhà ký túc xá được cho thuê làm nhà hàng nhỏ, siêu thị nhỏ, cửa hàng điện tử và chỗ photocopy.
Có một vòng đất hoang cỏ dại mọc um tùm ở ngoại vi khu tập thể, nửa năm nay vẫn chưa được tu sửa. Mặt đường bê tông bên cạnh bằng phẳng, thẳng tắp. Ôn Chước Ngôn mỗi ngày đều xuất phát từ thư viện, chậm rãi chạy hết ba vòng.
Từ nhỏ sức đề kháng đã yếu, lại liên tục ốm vặt nên cậu càng chú ý tập thể dục hơn. Mùa đông cậu hay tới phòng gym, nhưng gần hết kỳ lại nghỉ cả tháng vì nửa tháng trước đột nhiên có đợt cúm. Cậu không tránh khỏi, cuối cùng còn trở thành người bị nặng nhất trong phòng, phải đi bệnh viện truyền nước một tuần. Kể từ đó, Ôn Chước Ngôn bắt đầu cẩn thận hơn, không đi học thì sẽ chạy bộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-nhap-cao-hoang/469688/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.