*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Ư… ư… đau quá…”
Nguyễn Văn Hách nằm sấp trên giường rên rỉ, vểnh mông lắc lư trái phải, đây chính là tình cảnh Tiền Hàng trông thấy khi đi làm sáng nay. Tiền Hàng lặng lẽ đóng cửa lại, móc điện thoại ra chụp lại tư thế lúc này của Nguyễn Văn Hách, chụp xong thì thu hồi điện thoại hỏi cậu đang làm gì đó.
Nguyễn Văn Hách nhìn về phía cửa, “Cổ bị đau, đường lang mi trả gối lại cho ta đi, ta muốn cái gối cũ.”
“Lại sái cổ nữa?” Chẳng lẽ phương pháp điều trị bằng gối không hữu hiệu, còn làm bệnh của Nguyễn Văn Hách nặng thêm.
Tiền Hàng đi đến bên giường, Nguyễn Văn Hách ngồi dậy, độ niểng so với hôm qua rõ ràng lớn hơn.
Nguyễn Văn Hách đáng thương ngóng nhìn Tiền Hàng, Tiền Hàng cầm gối lên nhìn, gối của anh cũng là kiều mạch mà, cực thoải mái lại rất ít khi sái đầu. Nguyễn Văn Hách cướp lại cái gối, mở dây kéo ở mặt sau gối lấy ruột bên trong ra. Tiền Hàng thấy vậy giật lại, gia hỏa này tám phần lại muốn làm chuyện xé gối, không trị cái tật xấu này của cậu là không được, bằng không làm sao trị hết bệnh tùy thời phát điên của cậu ta đây.
Nguyễn Văn Hách dùng lực xé gối, thân thể dùng sức dựa ra sau. Tiền Hàng lôi kéo không buông, trong khi kéo thân thể nghiêng về trước, cái chân bị thương cấn bên mép giường đau điếng khiến anh nhe răng trợn mắt.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-biet-dinh/34801/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.