“Nguyễn Văn Hách, cậu đi ra đây.”
Người đàn ông trung niên gọi Nguyễn Văn Hách trong phòng đi ra, bên người ông còn có một gã bác sĩ mặc áo blouse trắng. Bác sĩ nhìn thấy người thanh niên đi ra thì sững sờ, đây cũng thật là trẻ tuổi, đoán chừng cũng mới có mười bảy mười tám, diện mạo không tệ, có điều tóc có chút dài qua vai, mà dãy số trước ngực thanh niên là 438.
“438? Dãy số này rất may mắn.” Bác sĩ nhỏ giọng nói thầm.
“Mi mới tử tam bát*, đường lang* bốn mắt.” Người thanh niên vừa khéo nghe được câu này, trừng mắt mắng.
[438 = tứ tam bát = /sì sānbā/ ~ /sǐ sānbā/ = tử tam bát
Từ “tử” thì thường thấy rồi, có thể dịch là chết bầm, đáng chết.
“Tam bát” cùng “bán đầu sinh” đều là từ mắng người đã được giản lược. Thường thì “tam bát” dùng với nữ nhân và “bán đầu sinh” dùng cho nam nhân. Nó dùng để chỉ những người có cử chỉ tuỳ tiện, làm việc lỗ mảng, điên điên khùng khùng, không được trang trọng. Nhưng cũng có chỗ nói “tam bát” không nhất thiết chỉ dùng cho nữ, hễ những người có hành vi không tốt thì đều có thể dùng. Nếu vẫn mơ hồ chưa rõ thì có thể so sánh với từ “bitch” trong tiếng Anh, nhưng nhẹ hơn một tẹo là được ^^
Đường lang: con bọ ngựa, thường dùng để mắng người mình không thích hoặc chỉ người khá đê tiện, dai như “mạng đường lang”, còn dai hơn đỉa dấy.]
Tay bác sĩ hơi run run đẩy mắt kính xệ trên sống mũi, anh tên Tiền Hàng, bản ý của cha mẹ anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-biet-dinh/34794/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.