Tiền Hàng đứng trước gương chỉnh sửa quần áo của mình, vết thương cuối cùng cũng đã khôi phục gần hết, đã đến lúc đi làm lại rồi. Về phần Ôn Thủy, nhất định phải tìm một thời điểm thích hợp nhắc lại mới được, nhưng không phải là bây giờ, hỏi nhiều sẽ chỉ khiến cho Ôn Thủy nhiều lần nhớ lại sự việc năm ấy, làm không tốt không chừng còn mắc thêm chứng trầm cảm.
“Đường lang lại làm dáng.” Nguyễn Văn Hách ngậm kẹo que châm chọc.
Tiền Hàng liếc cậu một cái, “Không tới phiên đứa con nít còn ngậm kẹo như em nói.”
Nguyễn Văn Hách dùng sức cắn phát ra tiếng rốp rốp, “Đó cũng là anh mua cho, anh xài chiêu này gạt không ít thiếu nam thiếu nữ ngây thơ rồi phải không?”
“Phi, đừng có so tôi với tên tiểu sắc quỷ là em.” Tiền Hàng kéo Nguyễn Văn Hách ra ngoài, còn không nhanh đi sẽ muộn mất.
Hai người xuống tới dưới lầu chờ xe buýt, chờ xe vào trạm thì lên xe. Tiền Hàng xoát vé rồi cùng Nguyễn Văn Hách đi về đuôi xe, cư nhiên có một xíu hoài niệm, không biết đồng nghiệp trong bệnh viện thấy anh sẽ nói những gì.
Xe buýt khởi động thong thả chạy, Tiền Hàng và Nguyễn Văn Hách nói chuyện phiếm giết thời gian, trong vô thức đã đến bệnh viện. Tiền Hàng xuống xe nhìn cổng lớn bệnh viện trước mặt, tiếp theo phải đi giải quyết vấn đề làm việc của Nguyễn Văn Hách.
“Bác sĩ Tiền, anh đã có thể đi làm rồi à?” Tiểu Cao chạy xe đạp đi làm trông thấy Tiền Hàng thì dừng lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-biet-dinh/1873517/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.