Nguyễn Văn Hách lấy nước nóng xong rồi đi về phòng bệnh, đi được nửa đường thì nghe hai y tá nhỏ đang đứng bênh cạnh hành lang rù rì.
“Tầng trên bị liệt vào khu cấm rồi, thấy ghê quá.”
“Tôi nghe nói là, người nhà bệnh nhân chém một bác sĩ, kết quả là chỗ đó tối nào cũng có người khóc.”
Hai câu này bay vào trong tai Nguyễn Văn Hách, cậu cảm thấy hứng thú, bèn chạy qua hỏi thăm thêm. Hai y tá thấy Nguyễn Văn Hách nho nhã lễ độ lớn lên lại đáng yêu, kể hết mọi chuyện họ biết cho cậu, nghe ngóng rõ ràng rồi cậu tung ta tung tăng trở về phòng bệnh.
“Chuyện gì làm em vui dữ vậy?” Tiền Hàng hiếu kỳ ngay, Nguyễn Văn Hách đi ra ngoài một chuyến sao lại giống như nhặt được mười vạn đồng tiền vậy.
Nguyễn Văn Hách thè thè lưỡi, “Không nói anh biết.”
Tiền Hàng cũng không hỏi nhiều, cứ bỏ qua nhóc điên, xem khi nào thì cậu nói.
Quả nhiên, mấy phút sau Nguyễn Văn Hách nhịn không nổi nữa, sáp qua bên cạnh Tiền Hàng nhỏ giọng nói: “Anh không tò mò em có chuyện vui gì sao? Anh hỏi đi mà, em phát hiện một chuyện rất là vui, anh cầu em đi em mang anh đi chơi.”
Tiền Hàng thành tâm thờ ơ cậu, không mặn không nhạt ờ một tiếng.
Nguyễn Văn Hách thấy không quen, lột một trái quýt cho Tiền Hàng, “Anh biểu hiện nhiệt tình chút coi, đừng có ra vẻ thận hư như vậy.”
Dù cho Tiền Hàng muốn giả vờ cũng vờ không nổi nữa, kéo tay Nguyễn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-biet-dinh/1873514/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.