Nguyễn Tương Văn ký tên mình rồi buông bút xuống, vào bệnh viện đi thẳng đến phòng bệnh của Nguyễn Văn Hách, đi đến cửa vừa vặn đụng phải Phương Chưng đang đi ra, hai người đơn giản trò chuyện vài câu. Nguyễn Văn Hách nghe tiếng nói chuyện ngoài cửa, biết là mẹ đến nên chạy ra ôm lấy cô. Phương Chưng không muốn quấy rầy hai người đoàn tụ, đành nói cáo từ rồi rời đi.
“Trước nay con đều gọi cậu ấy là Tiểu Hoa, sao hôm nay lại gọi Phương Chưng?” Nguyễn Tương Văn rất bất ngờ, chẳng lẽ khi cãi nhau mới gọi tên Phương Chưng, không thèm cái xưng hô thân thiết dễ thương kia nữa.
Nguyễn Văn Hách cười với mẹ, kéo cô vào phòng bệnh, “Mẹ, con thích Tiền Hàng.”
“Mẹ biết con thích cậu ấy, mẹ cũng thích nữa.” Nguyễn Tương Văn sờ sờ mặt con trai, mấy ngày không gặp tinh thần con trai đã tốt hơn rồi.
“Tiền Hàng là của con.” Nguyễn Văn Hách chu mỏ khẳng định.
“Được được, của con.” Nguyễn Tương Văn cũng không tranh với con trai, chỉ coi như con trai lại phát bệnh.
Nguyễn Văn Hách lại cười, “Mẹ, con muốn xuất viện, con đã không còn phát bệnh nữa, đầu óc rất tỉnh táo.”
“Con nói thật ư?” Nguyễn Tương Văn thật sự cho rằng mình đang nằm mộng, con trai của cô nhập viện đã gần 10 tháng cuối cùng có thể xuất viện rồi, mẹ con hai người cũng không cần chia cách nữa.
“Thật đó, rất nhiều chuyện con đều nhớ lại hết rồi, con không nói mê nữa.” Nguyễn Văn Hách chỉ chính mình, “Con lớn rồi, con muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-biet-dinh/1873501/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.