“Này, nhóc điên, còn nhận ra tôi không?”
Nguyễn Văn Hách đang ở trong phòng bệnh viết gì đó, đột nhiên nghe thấy Tiền Hàng nói chuyện thì nhìn ra cửa, sau khi thấy rõ ai đứng ngoài cửa cậu trợn mắt há mồm. Cứ như thoát thai hoán cốt thành bệnh thần kinh, Tiền Hàng mặc một thân áo da, trên áo khoác da gắn đầy các mảnh kim loại lấp la lấp lánh, hai bên quần là đinh tán kim loại, mà trên đầu Tiền Hàng không biết mọc ra đầu tóc bồng màu hồng nhạt hồi nào, kính râm màu trắng cực kỳ chói mắt.
“Đường lang, não mi vẫn ổn chứ? Chỗ ta có thuốc nè, mi uống chút đi.” Nguyễn Văn Hách giao trà sữa cậu đang uống ra.
“Thôi, nhận ra là tốt.” Tiền Hàng thở phào, tóc của anh mọc ra chưa nhiều, những lúc được Nguyễn Văn Hách nhìn một phát nhận ra ngay rất ít, mỗi lần đến gặp cậu đều phải đội tóc giả, còn phải tháo xuống để cậu nhớ kỹ kiểu tóc hiện tại của anh. Thế nên vì để Nguyễn Văn Hách nhìn một lần là nhận ra, anh đành nghĩ ra biện pháp thế này.
Nguyễn Văn Hách chạy đến trước mặt Tiền Hàng, giơ tay sờ đầu anh, “Không có nóng, sao còn hồ đồ hơn ta.”
Tiền Hàng gạt móng vuốt cậu ra, nhưng chỉ mới như thế thì không thể chứng minh Nguyễn Văn Hách đã hoàn toàn nhớ anh, thế nên anh mặc một thân quần áo mốt đến không thể mốt thế này đi ra. Nguyễn Văn Hách hiếu kỳ, như cái đuôi theo sau Tiền Hàng. Hai người đi ra từ khu nằm viện, gặp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-biet-dinh/1873495/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.