Thi quốc gia diễn ra vào hai ngày trời nắng đẹp.
Hôm đó, tất cả như đang bước ra một chiến trường lớn, vội vã và xôn xao. Kết quả này rất đỗi quan trọng, nếu có giải cao sẽ là một bước đệm tuyệt vời để sau này vào được đại học tốt.
"Không được để mất bình tĩnh" là câu nói mà Vũ Phong nói với Hạ Anh trước khi cả hai bước vào phòng thi viết trong ngày đầu tiên. Vì không thi chung phòng nên trước khi tạm biệt nhau, có người dặn dò cô đủ thứ, cứ như cậu là phụ huynh của cô vậy.
- Dặn tôi nhiều như vậy, còn cậu thì sao? Shin có sợ không?
Lần đầu tiên nghe Hạ Anh gọi mình với cái tên đó, trong lòng cậu bỗng chốc cảm thấy rất vui. Cậu xoa đầu cô đáp:
- Sợ chứ.
- Nhưng vẫn cố làm bài tốt nhé...Vẫn còn hai lần làm bài nữa đó.
- Ừ, cậu vào phòng thi đi.
"Vũ Phong, cậu phải có giải đó."
...
Hai lần thi viết và thi thực hành đối với môn Vật lí nói riêng, cuối cùng cũng đã trôi qua một cách êm đẹp. Ngày cuối thi xong, Hạ Anh thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng bao nhiêu lâu nay mang ở trong lòng. Lần này lại thi chung phòng với Gia Bảo nữa, cậu ấy nói với Hạ Anh không biết làm bài ổn không, giống như lần trước thi cấp thành phố.
- Lần trước cậu cũng nói y như vậy. Vậy mà được giải Nhì đó thôi. - Cô cười.
- Nhưng mà lần này là tớ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-yeu-ai-khac-anh/2954984/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.