Lúc Nguyên An hét lên, bầu không khí trong nhà thi đấu dường như muốn nổ tung ra theo tiếng hét của cậu ấy. Hạ Anh bước từng bước lên bờ, khó khăn lắm mới trèo lên được phía trên. Người cô ướt hết cả, bụng thì đau quặn thắt lên liên hồi, nếu để lâu, cô nghĩ là mình không thể cầm cự được nữa mất. Khi ấy Nguyên An nhìn cô, nước mắt cậu ấy đang chảy ra thành hai hàng. Hạ Anh có thể cảm nhận được trong những giọt lệ ấy, nó chứa nỗi căm ghét đến nhường nào.
- Tớ đã... - Hạ Anh lên tiếng trước, giọng cô run lên vì lạnh - Tớ đã rất cố gắng học để có được sự công nhận của mọi người. Tớ đã thật sự rất nỗ lực để có những giải thưởng đó. Nên tớ không muốn cậu nghĩ tớ vì may mắn hay là gì đó để có được như ngày hôm nay...
- Vậy sao? Ừ thì cứ cho là vậy đi. Nhưng mà ngay từ lúc cậu dính dáng đến Vũ Phong thì tớ đã không còn xem cậu như trước đây được nữa rồi.
- Cậu thật sự nghĩ như vậy sao?
Nguyên An lạnh lùng:
- Ừ. Xin lỗi nhưng tôi không được cao thượng. Cậu nghĩ tôi có thể vui vẻ nhìn cậu và Vũ Phong hạnh phúc bên nhau trong khi tôi đang ôm hình bóng của cậu ấy sao?
...
"Chán quá, Hạ Anh đi ra cửa hàng tiện lợi trước trường mua đồ với tớ đi. Mấy cậu ấy chỉ toàn ngủ. Chán chết đi được."
"Nắng quá, cậu vẫn muốn đi thật sao? Hay là xuống căn tin
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-yeu-ai-khac-anh/2954981/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.