Từ hôm xuất viện đến nay cũng đã được một tháng, trong suốt một tháng đó, Hạ Anh cứ ở trong phòng vì mẹ không cho đi lại nhiều. Nhưng mà đến hôm nay thì mọi thứ cũng đã ổn trở lại, phần vì sức khỏe của cô tốt nên phục hồi nhanh.
Buổi tối, thấy trời mát mẻ và nhiều sao nên cô quyết định đi vài vòng cho thoải mái, sẵn ra cửa hàng tiện lợi gần nhà mua chút gì đó uống. Lâu rồi mới được đi ra ngoài thế này, cảm giác thật là khó tả. Mối quan hệ của cô và Vũ Phong dường như cũng chẳng có tiến triển gì thêm cho mấy. Ngày nào cậu ấy cũng nhắn tin với một loạt nội dung như nhau. Vũ Phong bảo cậu sẽ giải quyết mớ lùm xùm này nhưng cô có thấy gì đâu? Chuyện này sẽ kéo dài đến bao lâu nữa, nó sẽ kết thúc như thế nào, hay sẽ chấm dứt bằng hai chữ "dừng lại"? Có nên chia tay không mà người ta đã phản bội mình, có nên từ bỏ không khi mà mọi thứ dần giống như đang đi vào ngõ cụt?
Lúc đang chọn đồ trong cửa hàng tiện lợi, Hạ Anh bất ngờ va phải một người và làm đồ đạc của người ta rơi ra khắp sàn nhà. Thấy vậy, cô vội vàng xin lỗi và nhặt đồ lên giúp. Lúc nhìn lên, Hạ Anh đã có chút bất ngờ.
- Thái Khang?
- Là cậu...
Nhà Thái Khang cũng gần đây, nên việc gặp cậu ấy cũng là đều dễ dàng. Nhưng sao lại trùng hợp là lúc này?
- Cậu vẫn...ổn chứ? - Thái Khang chợt lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-yeu-ai-khac-anh/2954977/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.