TIỆM CÀ PHÊ CỐI XAY GIÓ
- Trời ạ, cuối cùng cũng được gặp Hạ Anh rồi, quý hóa quá đi mất!
Thấy bóng dáng quen thuộc xuất hiện, anh Bách liền nói to như thể muốn cho cả quán biết vậy. Thấy con bé tay xách nách mang thứ gì đó, chị Uyên - nhân viên của quán - liền ra giúp một tay.
- Em mang gì mà trông có vẻ nặng nề thế?
Hạ Anh cười đáp:
- Hì, quà muộn ấy mà. Anh Bách, anh xem có đúng ý anh không? Phải treo ngay giữa quầy pha chế đấy nhé.
Anh Bách xuýt xoa:
- Em vẽ thật đấy hả? Trời ạ, anh chỉ nói đùa cho vui thôi mà. Có ai mà ngờ em lại làm thật đâu chứ. Nào cho anh xem thử đi.
Một bức tranh phong cảnh miền núi hiện ra ngay trong chốc lát khiến mọi người ở đó ai cũng trầm trồ thán phục.
- Con bé này nhìn nhỏ vậy mà có "võ" quá ấy chứ. Sau này chắc anh sẽ biết đến em với một tên gọi khác. Là gì ta? Chắc là họa sĩ họ Lam nhỉ?
Cô cười:
- Anh tâng bốc em quá rồi đấy. Có thể cho em gọi một ly sinh tố xoài được không?
- Ồ suýt nữa thì anh quên mất. Só ri nhé! Mà này dạo này lâu quá không thấy em đến, việc học có vất vả lắm không?
- Cũng tạm được ạ.
- Nhìn người ta hôm nay ra dáng học sinh trường quốc tế quá rồi. Mà cho anh cảm ơn bức tranh của em nhiều nhé. Đẹp quá đi!
Hạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-yeu-ai-khac-anh/2954816/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.