3.
Ngày hôm sau, Mai Nhân che nửa mặt bước vào giảng đường.
Vừa che nửa mặt vừa tìm người, vừa che nửa mặt vừa ngồi xuống, cuối cùng Cương Tử bên cạnh không nhịn được hỏi: “Người đẹp, mày làm gì đấy? Huỷ dung rồi hả?”
Mai Nhân im lặng quay mặt, nếu bị huỷ dung thật thì tốt rồi…
Cương Tử bị cái lườm u oán của anh doạ run người, đánh trống lảng: “Hôm qua mày không đến, bọn tao chờ mày hơn nửa ngày đấy.”
Không nhắc thì tốt, vừa nhắc Mai Nhân liền xù lông: “Đm, không phải chúng mày nói là đánh nhau ư? Kết quả ra sao hả?”
“Đánh nhau gì?” Cương Tử bối rối: “Ban đầu thì loạn lắm, sau đó Hác thiếu bên trường S tới thì ổn định lại, anh ấy còn luôn đứng bên cạnh xem chúng tao đánh bóng rổ đấy.”
Mai Nhân: “……”
Cương Tử hiển nhiên vô cùng sùng bái cao phú soái, hai mắt lóng la lóng lánh: “Khi kết thúc, Hác thiếu còn nói đại học chúng mình quả nhiên nhiều người đẹp, chính hôm qua anh ấy cũng ‘nhất kiến chung tình’ với một vị, còn cầm giày của người ta đó!”
Mai Nhân: “……”
Bỗng Cương Tử phiền não cau cau mày, ngoảnh đầu nhìn Mai Nhân hỏi: “À mà, người đẹp này, trường chúng mình có người đẹp nào chân lớn tới size 42 không?”
Câu trả lời của Mai Nhân là dứt khoát dùng cả hai tay che kín mặt……
Việc học hành của năm ba đại học có thể nói là tương đối nhẹ nhàng, buổi chiều không có lớp, tất nhiên có một nhóm nam sinh đông đúc chạy tới sân bóng vận động ra mồ hôi. Vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-tuong-em-trang-diem-thi-anh-se-khong-nhan-ra/231578/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.