Edit: PịD
Beta: MinSở Tiểu Tinh đi ra ngoài công ty, nhưng cô cũng không phải là ngoan ngoãn đi đến trước mặt Long Kình Vũ, mà là theo ban công đi đến giao lộ có tiệm điểm tâm, tránh gặp những nhân viên mình quen biết.
“Ai là lưu manh?” Long Kình Vũ đuổi theo cô, hai tay anh đút túi áo, bình tĩnh đưng ở cạnh cô.
“Đương nhiên là anh.” Cô liếc mắt nhìn anh một cái, chỉ thấy anh cười nhạt.
“Thật tốt quá, lên xe.” Anh giương mắt, cánh tay lặng lẽ đặt lên thắt lưng mảnh khảnh của cô, bắt cô hướng hồng chuyên mà đi.( hướng những viên gạch hồng mà đi)
“Anh...... Muốn làm cái gì? Không phải phải ăn điểm tâm sao không?” Cô bỗng nhiên thấy xe anh dừng ven đường, việc này rõ như ban ngày, anh sao có thể cố chấp mà đến? Cô mới không cần lên xe.
Cô mặt đỏ tai hồng, một cái phản xạ có điều kiện nghĩ muốn gạt tay anh ra, không ngờ cánh tay nhỏ bé ngược lại bị anh một phen chiêu trụ.(giữ lấy)
“Cùng lưu manh ở một chỗ phải nghe lưu manh, trước mắt đem bắt em đi rồi nói sau.” Anh nở nụ cười trầm thấp, tà ác nói nhỏ, nắm chặt tay cô, quấn chặt cái eo nhỏ bé mảnh mai của cô, mở cửa xe.
Cô cắn cắn môi, giận dữ nhắc đi nhắc lại. “Anh không thể muốn làm cái gì thì làm, cái đó......”
Hắn cũng không nghe vào, đem cô mang lên xe, chính mình cũng lên xe, sau đó thật sự đem cô chở đi rồi.
“Anh rốt cuộc là muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-tron-vo-a/1914913/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.