“Anh nói cái gì?” Giọng nói sau lưng cao vút lên, tiếng khóc nức nở không kìm được nữa, có vẻ kinh hoàng không thể tin.
Diệp Hoa quay đầu lại nhìn, chỉ thấy gương mặt tái nhợt của Diệp Tử, ánh mắt ngày thường luôn khinh miệt trở nên vô thần trống rỗng, bên trong đong đầy nước. Hai tay cô nắm chặt chăn đơn, thân thể gầy yếu co vào một chỗ run rẩy.
“Anh nói, chân em cho dù có đứng lên được thì cũng không thể khiêu vũ được nữa.” Từng chữ ra khỏi miệng đều mài ở cổ họng, đến nỗi Diệp Hoa cũng thấy nghẹn ngào, mũi bắt đầu lên men.
Cả người Diệp Tử run lên, ánh mắt tập trung lên mặt Diệp Hoa, như bắt được một khúc gỗ nổi giữa dòng nước, cô lắc đầu, giọng nói gấp gáp có vẻ lừa mình dối người, “Anh, xin lỗi, trước đây là em không tốt. Em biết anh ghét em, nhưng đừng lấy chuyện này ra nói đùa có được không?”
Cô vừa khóc vừa lặp lại, hai tay che kín mặt, “Đừng lấy chuyện này ra nói đùa được không?”
Diệp Hoa rất muốn lạnh lùng nói rằng “Tôi không đùa”, cậu rất muốn có thể giống như ý tưởng ban đầu của mình, khinh bỉ nói một câu “Tự làm tự chịu”, nhưng đến hôm nay, nhìn vẻ mặt tan vỡ tuyệt vọng của Diệp Tử, nhìn ánh mắt cô trở nên tối tăm, đột nhiên không thể thốt nên lời.
Có tiếng chân từ xa truyền tới.
Diệp Hoa xoay người, chỉ thấy một nam một nữ sóng vai đi tới. Cô gái có gương mặt thanh tú sạch sẽ, xinh đẹp yếu đuối, giọng nói mềm mại, có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-quen-em/59961/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.