Edit: Mộc
Mấy ngày nay, ngoại trừ giấy tờ chuyển nhượng cổ phần, Trầm Ngạn Hiên nhận được không ít thứ lớn nhỏ do Diệp Tử gửi tới. Tên người gửi luôn để trống khiến anh càng lúc càng thấy bất lực.
Ông Trầm bốc một cơn giận hiếm thấy, “Cút ra ngoài, anh không tìm được A Tử về cho tôi thì cũng đừng bao giờ về nữa.”
Trầm Ngạn Hiên không nói gì, im lặng rời khỏi Trầm gia. Anh sắp xếp lại những đồ Diệp Tử gửi, muốn tìm ra chút manh mối dù là nhỏ nhất.
Mỗi lần tìm kiếm, trái tim cũng thấy khó chịu, trống rỗng như thế đã mất đi tất cả, đau khổ và lo âu dần bành trướng trong lòng, mũi cũng bắt đầu lên men.
Những đồ Diệp Tử gửi tới có đĩa nhạc cổ điển, có mô hình máy bay mà anh thích, có những bản nhạc anh tìm kiếm nhiều năm mà không được, thậm chí có cả trà an thần trị mất ngủ mà anh từng nhắc tới.
Nhưng không có một lời nhắn lại hay giải thích gì.
Tại sao lại rời đi mà không nói một lời, tại sao muốn hủy lễ đính hôn, nếu em canh cánh trong lòng chuyện anh rời đi nửa đường, chí ít cũng nên cho anh một cơ hội giải thích với em.
“Đây là cơ hội cuối cùng em cho bản thân mình, cho nên anh nhất đinh không được lừa em, nhất định không được.”
Diệp Tử, anh không lừa em.
Cho nên đừng mất lòng tin với anh, có được không?
Thời gian này anh và Diệp Hoa không liên lạc với nhau nữa, trừ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-quen-em/2105318/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.