Sai rồi.
Buổisáng ngày thứ hai lúc 10 giờ, La Lan lập tức phát hiện cô thật sự quásai lầm, đặc biệt là lúc bị anh ta đầu độc sau một tiếng đồng hồ trướcmáy tính.
Cái tên này không chỉ lớn lên giống tên khốn kiếp, anh ta vốn dĩ là tên khốn kiếp, không, không đúng, anh ta là kẻ biến thái.
“Cô đến trễ rồi.”
Đúng chín giờ, cô vừa có mặt địa điểm mà hôm qua anh ta đưa cho, vừa mở cửathì bị khuôn mặt lãnh khốc trắng bệch của anh ta dọa, anh ta nói xongcâu đó với vẻ mặt không chút cảm xúc, cô chỉ muốn giải thích nguyên nhân mình đến trễ, anh ta cũng chẳng thèm quan tâm mà xoay người đi vàophòng.
La Lan thấy vậy, cắn răng chịu đựng, nếu không phải bởi vì tiền bồi thường ngày hôm đó, cô nhất định sẽ xoay người bỏ đi!
Đi theo phía sau anh ta vào cửa, cô với anh ta đi qua phòng khách, đếnphòng làm việc của anh ta, chỉ thấy bản thảo nháp đã đầy trên đất, cácbức tường trên mặt đất được lấp đầy bởi đủ loại tạp chí và sách.
“Cô dùng cái vi tính trên bàn đó, tài liệu tôi đã mở sẳn rồi, tiếp tục từđoạn ‘Chuông cửa vang lên, Tuấn Vỹ đứng dậy mở cửa’”. Anh ta ngồi xuốngcái ghế ở bên cạnh, không nói gì nữa cầm ly trà nhẹ hớp một ngụm rồi bắt đầu đọc ra kịch bản.
La Lan nhíu mày, bản thân muốn nói gì lạinhịn xuống, bởi vì lười biếng nói chuyện với anh ta, thế là ngồi xuốngghế, đặt balo bên cạnh bàn, trên màn hình tìm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-phai-ba-mai-dep-nong-bong/3141982/chuong-2-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.