Phần 1
Cô vẫn đang khóc.
Từ siêu thị đến phòng cấp cứu ở bệnh viện gần nhất, hai tay trầy xước nắm lấybàn tay phải của anh, nước mắt không tiếng động rơi xuống mãnh liệt, máu tươithấm ướt hai tay cô, cùng nước mắt trong suốt hợp thành nhất thể.
Dọc đường đi, nước mắt cô nhiều đến nỗi khiến cho lái xe taxi và nhân viêncứu hộ cũng cho rằng anh sắp chết — nếu đây không phải tay anh, anh thiếu chútcũng nghĩ như vậy. Anh hoài nghi anh chảy bao nhiêu máu, hẳn là nước mắt của côcũng không ít hơn chút nào.
Có nghiêm trọng như vậy sao? Chỉ là một vết thương nhẹ thôi mà.
“Tiểu thư, cô có thể ngừng khóc được không?” Ngay cả bác sĩ cũng nói như vậy,tốc độ chảy nước mắt của cô, sẽ làm người ta tưởng rằng nơi đây có người chếtđó!
Các bạn nghe một chút đi, cô ấy vừa mới nói như thế nào?! Than thở khóc lóc,cầu xin bác sĩ “Cứu mạng anh ấy”!
“Cứu mạng” nha! Mu bàn tay cũng như miệng vết thương — được rồi, đúng là hơisâu một chút, máu cũng chảy ra hơi nhiều một chút, cũng phải khâu một chút,nhưng…… làm gì đến nỗi cứu mạng chứ?
Cho dù cứ nói mãi với cô rằng, thực sự không có chuyện gì, nhưng cô cứ mãikiên trì như vậy, có gãy cái gì không lại muốn xông vào kiểm tra một chút, nóikhông chừng lại đứt mất vài dây thần kinh…… Làm ơn, cánh tay làm bằng kim cươngcũng không đến nỗi phải như vậy!
Vấn đề chuyên môn bị chất vấn quá nhiều lần, bác sĩ vô cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-noi-loi-tam-biet/2119427/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.