Tim Tiêu Ký Ngôn đập thình thịch, sau đó bình tĩnh lại, thầm nghĩ chắc mình nhìn nhầm rồi, hay là người này không phải Cận Mộ?
Để nhìn lại lần nữa xem sao, y nghĩ, nếu không phải Cận Mộ thì sẽ chặt khúc vứt ra ngoài.
Y không cầm kiếm mà chỉ đưa tay nhẹ nhàng vén chăn lên.
Dưới chăn vẫn là Cận Mộ không mặc gì.
Hắn thở đều đều như đang ngủ say.
Tiêu Ký Ngôn nhìn lồng ngực trần trụi của hắn, ánh mắt lại dời xuống bụng, cơ bụng săn chắc nổi rõ từng múi, có vẻ rất cứng.
Tiêu Ký Ngôn ngây ngốc, nhịn không được đưa tay sờ ngực hắn.
Sờ rất sướng tay......
Cận Mộ trên giường bỗng rên khẽ một tiếng, Tiêu Ký Ngôn bừng tỉnh, cuống quýt thu tay lại.
Mình đang làm gì vậy? Y giấu tay sau lưng, trong lòng thầm phủ nhận, có gì mà sướng tay chứ? Chẳng sướng chút nào hết.
Nhưng cơ bắp rắn chắc kia quả thực rất bắt mắt, Tiêu Ký Ngôn trầm tư một lát rồi đắp kín chăn cho Cận Mộ, chỉ chừa ra mỗi khuôn mặt.
"Cận Mộ?" Tiêu Ký Ngôn duỗi ngón tay chọc má hắn, "Đầu gỗ?"
Mí mắt Cận Mộ giật giật, đờ đẫn mở mắt ra, thấy Nhị công tử nhìn mình thì mờ mịt gọi: "Công tử......"
Tiêu Ký Ngôn: "Sao ngươi lại ở đây?" Còn không mặc đồ nữa!
Cận Mộ cũng khó hiểu: "Ta......"
Hắn chợt nhận ra mình không hề mặc gì dưới chăn, khuôn mặt lập tức đỏ bừng, lắp bắp nói: "Công tử, ta không biết, ta không phải......"
Hắn cố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-nhat-nguoi-roi-tren-duong/3722361/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.