Hai người cùng đi vào một hàng quần áo. Ánh mắt Tú sáng lên vì những gian hàng màu sắc bắt mắt đó. Phúc nhìn thầm bật cười.
- Cậu thích thì cứ thoải mái đi. Chọn hết cũng được.
Lên giọng đại gia đây phải không? Tú trề môi, đứng vòng tay lại, liếc mắt lên, mặt hơi ngông.
- Tôi bảo tôi thích bao giờ? Nhưng nếu cậu đã bảo mua cho tôi, không nhận có phải hơi không tôn trọng không?
Phúc mặt tỉnh đáp.
- Nếu cậu không thích thì thôi vậy! Tôi trước giờ từng được cậu tôn trọng sao?
Phúc dứt lời thì quay gót bước đi hiên ngang. Tú ngạc nhiên, trợn tròn mắt nhìn dáng người bước đi không chút ngần ngại. Là gì đây? Cái thứ.....cái thứ không phải thứ bảy, chủ nhật mà! Tú hơi ấm ức, mới làm giá chút xíu thì tên kia đã không đoái hoài gì đến, còn sải bước đi nhanh như vậy! Tú ngoảnh mặt lại ngắm ngía những gian đồ kia, tiếc nuối. Phúc đi xa, Tú vội vàng đuổi theo.
- Này, đừng ỷ thế chân dài rồi đi nhanh như thế nha. Này! Mau đứng lại!
Hai người tay không rời khỏi trung tâm mua sắm. Tú bứt rứt, khó chịu trong người, đi đằng sau Phúc không ngưng chửi thầm. Đi đến xe, Phúc chủ động mở cửa trước cho Tú. Tú đứng lại, không vào.
- Tôi mệt. Tôi muốn về nhà.
Phúc nói
- Lên xe tôi đưa cậu về.
Tú đáp
- Không cần. Tôi bắt taxi được.
Phúc nhìn Tú chằm chằm. Tú hơi cau mày.
- Nhìn tôi như thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-nghi-em-se-thuoc-ve-nguoi-khac/2958243/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.